Bài viết

Cô Bé Bán Báo Buổi Sáng

Trong những năm chiến tranh ở miền Nam, một cô bé bán báo rong đã dùng xấp báo trên tay để đưa tin, cảnh báo và giúp nhiều người giữa phố phường đông đúc.

Đắk Lắk29/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, Lê Thị Hạnh mới mười sáu tuổi. Nhà nghèo đông anh em, Hạnh nghỉ học sớm để phụ mẹ kiếm sống bằng nghề bán báo rong. Sáng nào trời chưa sáng rõ, cô đã ôm xấp báo chạy quanh các ngã tư, quán cà phê, bến xe. Giọng rao trong trẻo vang lên giữa phố: “Báo mới đây! Báo sáng đây!” Ai cũng nghĩ đó chỉ là cô bé mưu sinh như bao đứa trẻ khác trong thành phố. Nhưng nhờ đi lại tự nhiên, ít bị chú ý, Hạnh nhiều lần được nhờ chuyển lời nhắn hoặc báo động khi có tình huống nguy hiểm. Cô nghĩ ra cách dùng chính tờ báo làm dấu hiệu: Cầm báo xòe rộng trước ngực: đường yên. Cuộn báo thành ống gõ nhẹ xuống đất: có người theo dõi. Kẹp báo dưới nách rồi đi thật nhanh: phải rời đi ngay. Một buổi sáng, Hạnh đang bán gần quán cà phê thì thấy hai người lạ tiến về phía bàn trong góc, nơi có người đang ngồi chờ gặp nhau. Không chút chần chừ, cô chạy ngang qua cửa quán, cuộn tờ báo gõ liên tiếp xuống vỉa hè rồi rao to: “Báo nóng đây! Báo nóng đây!” Người trong góc bàn ngẩng lên, hiểu ý, liền đứng dậy trả tiền rồi hòa vào dòng người ngoài phố. Hai người lạ bước vào chỉ thấy quán đông khách bình thường. Một người quay ra quát: “Con nhỏ kia, la hét gì dữ vậy?” Hạnh ngây thơ đáp: “Con bán báo mà chú!” Họ hậm hực bỏ đi. Có ngày trời mưa tầm tã, báo ướt hết không bán được, Hạnh vẫn ôm xấp giấy chạy đưa tin đúng hẹn. Mẹ xót con hỏi: “Cực vậy sao còn đi?” Cô cười: “Con còn khỏe mà má.” Ngày miền Nam giải phóng, Hạnh trở lại trường học bổ túc rồi làm giáo viên tiểu học. Đến nay bà vẫn giữ chiếc túi vải đựng báo năm xưa đã sờn quai. Cô bé bán báo buổi sáng năm ấy là biểu tượng của sự nhanh trí, quả cảm và tấm lòng yêu nước của những con người bình dị giữa lòng miền Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn