Cô bé Lan
Những năm tháng chiến tranh, đất nước chìm trong khói lửa. Ở một làng quê nhỏ ven sông, có cô gái tên Lan – mới tròn mười tám tuổi – vừa tốt nghiệp trung học đã tình nguyện lên đường ra chiến trường làm y tá.
Ngày tiễn con, mẹ Lan nắm chặt tay con gái, mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn kiên cường:
– Con đi nhé, nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào đất nước hòa bình, con lại về trồng hoa trước sân nhà mình.
Những năm sau đó, Lan sống giữa bom đạn và thương binh. Cô đã chứng kiến bao người đồng đội ngã xuống, nhưng chưa bao giờ run sợ. Mỗi khi nghe tiếng pháo nổ, cô chỉ siết chặt túi cứu thương và chạy đến nơi cần mình nhất.
Một lần, trong trận đánh ác liệt, Lan bị thương nặng khi che chở cho thương binh. Lá thư cuối cùng cô viết dở vẫn còn vương mùi khói thuốc súng:
“Con nhớ mẹ nhiều lắm. Con tin mai này hoa sẽ lại nở trên mảnh đất này, mẹ nhé.”
Ngày hòa bình lập lại, người dân làng quê trồng một vườn hoa trước nhà Lan. Họ gọi đó là “Vườn hoa lửa” – nơi lưu giữ ký ức về những người trẻ đã sống, chiến đấu và hi sinh trong thời hoa lửa ấy.



