CÔ BÉ MƯỜI HAI TUỔI DẪN ĐƯỜNG CHO ĐỘI CHUỒN LỰC
Năm 1947, để tránh vòng tuần tiễu, đội chuồn lực (biệt đội đặc công của huyện) cần đường đi qua cánh đồng Rộc. Không ai biết lối tắt trừ cô bé Đoàn Thị Miên, 12 tuổi.
Cô Miên dẫn đường, chân trần lội bùn, nói nhỏ:
— “Đi đường này cỏ cao, Tây không thấy đâu.”
Khi tới bờ trũng, đèn pháo sáng bùng lên soi rõ cả cánh đồng. Cô Miên kéo áo bộ đội:
— “Nấp! Nấp nhanh! Đằng kia có ụ đất.”
Nhờ cô bé, cả đội thoát khỏi vòng vây và tấn công thành công đồn nhỏ ở Rộc, thu nhiều vũ khí.
Về đến làng, mọi người xoa đầu Miên:
— “Con bé mà gan như người lớn.”
Cô chỉ cười, má đỏ lên:
— “Con giúp được gì thì con giúp.



