Cô bé nuôi giấu cán bộ
Ở một vùng quê nhỏ, bé Lan mới 12 tuổi đã sớm quen với cảnh giặc càn quét. Ngôi nhà tranh của em là nơi bí mật nuôi giấu cán bộ cách mạng. Hằng ngày, Lan vẫn hồn nhiên chăn trâu, cắt cỏ, nhưng trong lòng luôn ý thức rõ nhiệm vụ của mình.
Ở một vùng quê nhỏ, bé Lan mới 12 tuổi đã sớm quen với cảnh giặc càn quét. Ngôi nhà tranh của em là nơi bí mật nuôi giấu cán bộ cách mạng. Hằng ngày, Lan vẫn hồn nhiên chăn trâu, cắt cỏ, nhưng trong lòng luôn ý thức rõ nhiệm vụ của mình.
Mỗi khi có tín hiệu nguy hiểm, em nhanh chóng dẫn các chú xuống hầm bí mật rồi phủ rơm lên như không có gì xảy ra. Một lần, quân địch bất ngờ ập đến lục soát. Chúng tra hỏi Lan dồn dập: “Có thấy người lạ không?”. Cô bé bình tĩnh lắc đầu, đôi mắt trong veo, giọng nói hồn nhiên khiến chúng không nghi ngờ.
Sau khi giặc rút đi, các cán bộ bước ra, ai cũng xúc động. Một người xoa đầu Lan: “Cháu nhỏ mà gan dạ quá!”.
Nhiều năm sau, đất nước hòa bình, Lan trở thành cô giáo. Em kể lại câu chuyện năm xưa cho học sinh nghe, nhẹ nhàng nói: “Yêu nước không phải là điều gì lớn lao, mà bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, bằng tất cả tấm lòng.”



