CỐ ĐẠI TÁ VŨ LINH – CUỘC ĐẤU TRÍ F101 “DỤ HÙM XÁM RỜI HANG”
Cố Đại tá Vũ Linh là người trực tiếp tham gia chỉ đạo Chuyên án F101, một chuyên án đấu trí đặc biệt trong cuộc đấu tranh với FULRO ở Tây Nguyên. Bằng sự mưu trí, bản lĩnh và kinh nghiệm, ông cùng đồng đội thực hiện kế hoạch “dụ Hùm xám rời hang”, góp phần làm tan rã đầu não FULRO, giữ gìn bình yên cho nhân dân.
Có những cuộc chiến không diễn ra giữa tiếng súng và bom đạn, mà diễn ra trong những cuộc đấu trí căng thẳng, nơi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Năm 1980, những năm sau ngày đất nước thống nhất, Tây Nguyên vẫn chưa thực sự bình yên. Hoạt động của FULRO gây nhiều bất ổn, trong đó Nahria Ya Duck, người được gọi là “Hùm xám Tây Nguyên”, giữ vai trò quan trọng trong bộ máy của tổ chức này. Muốn làm tan rã lực lượng FULRO ở khu vực, trước hết phải tìm cách đánh trúng đầu não của chúng.
Ở thời điểm ấy, Đại tá Vũ Linh, tức Tư Vũ, là Phó Ty Công an tỉnh Lâm Đồng, sau là Trưởng Ty Công an Lâm Đồng và Cụm trưởng Cụm An ninh Tây Nguyên. Ông từng là cán bộ điệp báo trong kháng chiến chống Mỹ nên có nhiều kinh nghiệm hoạt động bí mật.
Một cơ hội bất ngờ
Sau một hội nghị về giải quyết vấn đề FULRO, Vũ Linh nhận được một tin báo đặc biệt: Nahria Ya Duck đang tìm đường xuất ngoại thông qua một đường dây.
Với kinh nghiệm của một người từng nhiều năm hoạt động tình báo, ông lập tức nhận ra:
Đây chính là cơ hội để đưa “Hùm xám” ra khỏi nơi ẩn náu.
Chuyên án mang mật danh F101 được triển khai. Bí thư Tỉnh ủy Đỗ Quang Thắng làm Trưởng ban; Vũ Linh là Phó ban Thường trực, trực tiếp tham gia chỉ đạo và tổ chức đánh án.
Nhưng làm thế nào để một người luôn cảnh giác như Ya Duck tự bước ra khỏi “hang”?
Các cán bộ an ninh đã nghĩ đến một kế hoạch táo bạo.
Họ dựng lên một “Tổ chức từ thiện quốc tế Caritas” làm vỏ bọc, tạo niềm tin rằng những người trong FULRO có thể được đưa ra nước ngoài.
Mọi thứ phải thật.
Từ con người.
Phương tiện.
Cách liên lạc.
Cho đến từng chuyến xe.
Chỉ cần một chi tiết không khớp, kế hoạch có thể bị bại lộ.
“Dụ hùm xám rời hang”
Trong chuyên án, nhiều cán bộ, chiến sĩ được huấn luyện để tham gia các chuyến đón những người trong bộ máy FULRO.
Trong số đó có những chiến sĩ trẻ như Lâm Văn Thạnh, Nguyễn Ngọc Diêu, Nguyễn Bảo Toàn, Nguyễn Duy Hưng, Trần Hữu Phi, Nguyễn Văn Cho. Họ phải hoạt động dưới những vỏ bọc khác nhau, âm thầm thực hiện nhiệm vụ mà không được để đối phương nghi ngờ.
Mỗi chuyến đi là một lần bước vào hiểm nguy.
Xe chở “hàng” chạy phía trước.
Phía sau là một chiếc xe khác do Trần Hữu Phi lái, trong đó có Vũ Linh, sẵn sàng xử lý những tình huống bất trắc.
Xa hơn nữa là một chiếc xe lớn được ngụy trang như xe chở khách để hỗ trợ khi cần thiết.
Tất cả đều im lặng.
Tất cả đều căng thẳng.
Bởi họ biết rằng người mà họ đang tìm cách tiếp cận không phải một đối tượng bình thường.
Đó là “Hùm xám Tây Nguyên”.
Chiếc xe và khoảnh khắc quyết định
Rồi những chuyến xe lần lượt đưa các nhân vật quan trọng của FULRO ra khỏi nơi ẩn náu.
Chuyên án có tới tám chuyến đi như vậy, tại những địa điểm khác nhau.
Mỗi chuyến thành công là một bước tiến.
Nhưng với Vũ Linh và đồng đội, chưa bao giờ có thể chủ quan.
Bởi phía sau mỗi chuyến xe là những con người đang đặt cược cả tính mạng vào nhiệm vụ.
Chính sự bình tĩnh, táo bạo và chặt chẽ của những người thực hiện chuyên án đã giúp kế hoạch từng bước thành công.
“Hùm xám” đã rời hang.
Đầu não FULRO dần bị phá vỡ.
Những người trong bộ máy FULRO lần lượt bị bắt, rồi có người nhận ra sai lầm, hợp tác và giúp cơ quan chức năng tiếp tục làm rõ mạng lưới.
Nhưng phía sau chiến công là những mất mát
Mỗi chiến công đều có cái giá của nó.
Có những chuyến xe trở về trong niềm vui.
Nhưng cũng có những chuyến xe mang theo nỗi đau.
Trong quá trình thực hiện chuyên án, các liệt sĩ Lâm Văn Thạnh và Nguyễn Ngọc Diêu đã hy sinh khi bị những phần tử quá khích của FULRO sát hại.
Đại tá Vũ Linh sau này nhắc lại những chuyến đi ấy với nỗi đau vẫn còn nguyên.
Bởi ông hiểu:
Đằng sau một chuyên án thành công là những đồng đội đã không thể trở về.
Người chỉ huy và những năm tháng không thể quên
Chuyên án F101 cuối cùng đã đạt được mục tiêu quan trọng: đập tan đầu não, góp phần làm tan rã và xóa sổ tổ chức FULRO trên địa bàn Lâm Đồng và Tây Nguyên trong những năm sau đó.
Nhưng với Cố Đại tá Vũ Linh, có lẽ điều còn lại sâu sắc nhất không phải là chiến công.
Đó là những gương mặt đồng đội.
Những người từng ngồi trên những chiếc xe bí mật.
Những người từng cùng ông đi qua những cung đường nguy hiểm.
Những người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Có những người trở về.
Có những người mãi mãi nằm lại.
Và người chỉ huy vẫn mang theo ký ức ấy suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời.
Câu chuyện về Cố Đại tá Vũ Linh
Không phải là câu chuyện về một người anh hùng chỉ biết đến chiến thắng.
Đó là câu chuyện về một người chỉ huy dám nhận trách nhiệm, biết nhìn ra cơ hội trong tình thế nguy hiểm và cùng đồng đội đi đến tận cùng của nhiệm vụ.
Ông đã cùng đồng đội bước vào một cuộc đấu trí đầy hiểm nguy để đưa “Hùm xám” ra khỏi nơi ẩn náu, đổi lại bằng những năm tháng căng thẳng và cả những mất mát không gì bù đắp được.
F101 khép lại, nhưng những người đã làm nên chiến công ấy thì không bao giờ bị lãng quên.
Bởi bình yên của buôn làng Tây Nguyên hôm nay có một phần được đánh đổi bằng trí tuệ, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người chiến sĩ năm xưa.
Cố Đại tá Vũ Linh – Tư Vũ – và những đồng đội của ông đã đi qua một cuộc chiến không ồn ào. Nhưng chính trong sự im lặng ấy, họ đã viết nên một câu chuyện thật đẹp về lòng trung thành, bản lĩnh và tình đồng đội.



