Cô gái bên dòng sông
Ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên con sông mùa lũ. Bom đạn đã làm xơ xác nhiều mái nhà, nhưng mỗi chiều, người ta vẫn thấy Hạnh chèo thuyền qua lại.
Cô không phải lính. Cô chỉ là người đưa đò.
Nhưng chuyến đò của Hạnh không chở khách bình thường — mà là thương binh, là bộ đội, là những lá thư khẩn cần vượt sông.
Có lần, pháo rơi gần bến. Mọi người bảo Hạnh nghỉ đi, đợi yên rồi hãy chèo. Cô chỉ lắc đầu:
“Nếu mình dừng, bên kia có người không kịp sống.”
Câu nói giản dị, nhưng từ đó, chẳng ai còn dám ngăn cô nữa.
Con thuyền nhỏ vẫn ngày ngày vượt nước, như một nhịp tim bền bỉ giữa thời hoa lửa.



