Cô Gái Cứu Thương Trên Đèo Khánh Lê
Trong kháng chiến chống Mỹ, khu vực Đèo Khánh Lê là tuyến giao thông rừng núi hiểm trở, nơi các đoàn quân và dân công phải vượt qua để chi viện chiến trường. Lực lượng cứu thương luôn bám theo các cung đường hành quân để cấp cứu kịp thời cho thương binh giữa điều kiện khắc nghiệt. Câu chuyện kể về một cô gái cứu thương kiên cường giữa đèo cao, mưa rừng và bom đạn.
Khánh Lê đèo dựng tầng mây,
Gió rừng quất lạnh hao gầy bước chân.
Đường cong ôm lấy gian truân,
Mà người cứu thương vẫn gần chiến khu.
Có cô gái trẻ sương mù,
Vai mang cáng nhỏ giữa thu đạn rơi.
Không lời than thở một đời,
Chỉ nghe hơi thở giữ người qua cơn.
Đêm rừng pháo sáng chập chờn,
Cô bò giữa đá, giữa sườn núi cao.
Máu loang áo trắng nhạt màu,
Nhưng tay vẫn giữ biết bao mạng người.
Có khi dốc đứng chơi vơi,
Chỉ cần trượt nhẹ là rời nhân gian.
Nhưng cô vẫn bước vững vàng,
Bởi sau lưng giữ muôn ngàn sinh linh.
Đồng đội gọi giữa chiến chinh:
“Rút lui thôi, địch đang rình phía sau!”
Cô cười giữa gió hanh hao:
“Còn người nằm lại, sao nào bỏ đi?”
Một đời không phút nghỉ khi,
Chỉ nghe tiếng gọi giữa thì tử sinh.
Dẫu cho bom đạn vây quanh,
Vẫn mang sự sống mong manh trở về.
Sau này đất nước sum vầy,
Đèo Khánh Lê gió vẫn đầy nắng xanh.
Nhưng trong ký ức mong manh,
Có cô gái giữ nguyên lành niềm tin.
Không tên khắc giữa sử xanh,
Nhưng trong Tổ quốc vẫn dành bóng em.
Một thời lửa đạn chưa quên,
Sáng như ngọn lửa giữa đêm núi rừng.



