Cô gái đếm bom
Mỗi buổi sáng ở tuyến đường 20 Quyết Thắng, khi màn sương còn chưa tan hết, La Thị Tám đã có mặt trên điểm cao quen thuộc.
Nơi ấy không có bóng cây để trú nắng, cũng chẳng có hầm sâu để ẩn mình. Chỉ có những vách đá loang lổ và bầu trời lúc nào cũng đầy tiếng máy bay.
Nhiệm vụ của chị tưởng như rất đơn giản: quan sát máy bay địch, ghi nhớ từng quả bom rơi xuống, đánh dấu vị trí rồi báo cho lực lượng công binh và thanh niên xung phong đến xử lý. Nhưng ai cũng hiểu, để làm được điều đó, chị phải đứng rất gần nơi bom vừa nổ.
Có lần, một đồng đội hỏi:
"Em không sợ sao?"
La Thị Tám mỉm cười.
"Sợ chứ. Nhưng nếu mình không biết bom rơi ở đâu, xe sẽ không qua được."
Câu trả lời ngắn gọn ấy theo chị suốt những năm tháng ở Trường Sơn.
Ngày nào cũng vậy, hết đợt máy bay này đến đợt khác. Đất đá tung lên mù mịt. Khi khói bụi còn chưa tan, chị đã men theo sườn đồi, lặng lẽ đếm từng hố bom mới.
Có hôm chị phải ghi nhận hàng chục điểm đánh phá chỉ trong một buổi.
Đồng đội thường nói vui rằng chị có "đôi mắt biết nhớ". Chỉ cần nhìn một lần, chị có thể xác định lại chính xác vị trí từng quả bom để đội phá bom và công binh nhanh chóng mở đường.
Nhờ những thông tin ấy, nhiều đoàn xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí đã kịp vượt qua Trường Sơn trong đêm.
Ít ai biết rằng, sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, La Thị Tám lại ngồi lặng một lúc trên tảng đá quen thuộc. Không phải vì mệt, mà để lắng nghe.
Nếu núi rừng đã yên tiếng động, chị biết con đường sẽ lại sáng đèn xe.
Điều khiến chị vui nhất không phải lời khen, mà là nhìn từng đoàn xe nối nhau đi qua an toàn.
Chiến tranh kết thúc.
Những hố bom rồi cũng phủ đầy cỏ xanh. Con đường năm xưa giờ đón những chuyến xe chở khách, chở hàng hóa và những người trẻ đến tìm hiểu lịch sử.
Nhưng câu chuyện về cô gái đứng giữa mưa bom để đếm từng quả bom vẫn còn được nhiều người nhắc lại.
Đó không phải là câu chuyện về lòng gan dạ phi thường của một người không biết sợ.
Đó là câu chuyện của một cô gái rất bình thường, cũng biết lo lắng, cũng yêu cuộc sống, nhưng sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình để con đường được thông suốt.
Có những công việc không tạo nên tiếng vang giữa chiến trường.
Nhưng nếu thiếu những người như La Thị Tám, sẽ có nhiều chuyến xe không thể tới đích, nhiều người lính không nhận được lương thực, thuốc men và đạn dược đúng lúc.
Đôi khi, lịch sử được gìn giữ không chỉ bằng những trận đánh lớn.
Lịch sử còn được gìn giữ bởi một người con gái lặng lẽ đứng trên sườn núi, ngước nhìn bầu trời và đếm từng quả bom rơi xuống đất.
Sự thật lịch sử
La Thị Tám là thanh niên xung phong hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ.
Nhiệm vụ của bà là quan sát, xác định vị trí bom rơi để lực lượng công binh và thanh niên xung phong nhanh chóng xử lý, bảo đảm giao thông.
Với những đóng góp đặc biệt xuất sắc, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



