CÔ GÁI GÁNH ĐẠN RA MẶT TRẬN
Ở vùng trung du năm ấy, có Hạnh – cô gái dân quân mới mười tám tuổi, vóc dáng nhỏ bé nhưng đôi vai lúc nào cũng đỏ hằn vết dây thừng. Công việc của Hạnh là cùng đội dân quân gánh đạn, gánh gạo ra chiến trường phục vụ bộ đội.
Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy. Máy bay địch quần thảo trên đầu, bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Có lúc Hạnh ngã quỵ vì kiệt sức, nhưng khi nghĩ đến các anh ngoài mặt trận đang chờ đạn để chiến đấu, cô lại gượng dậy bước tiếp.
Một lần, khi đang gánh đạn qua suối, Hạnh phát hiện một tổ bộ đội bị thương nặng, không thể rút lui. Không chần chừ, cô cùng đồng đội tìm lá cây băng bó, nấu cháo rừng, chăm sóc các anh suốt nhiều ngày liền giữa vòng vây địch.
Sau trận đánh ấy, Hạnh hy sinh khi đang bảo vệ kho đạn. Người ta tìm thấy cô nằm cạnh những thùng đạn còn nguyên vẹn. Trong thời hoa lửa, sự hy sinh của Hạnh lặng thầm như đất, nhưng chính từ những hy sinh ấy, chiến thắng đã được làm nên.



