Cô gái ghi tên liệt sĩ
Sau mỗi trận đánh, chị Mận được giao ghi danh sách người hy sinh và bị thương. Công việc ấy rất nặng lòng. Chị phải hỏi lại nhiều lần để không sai tên, sai quê. Có lúc nước mắt rơi xuống giấy, chị phải lau đi để chữ không nhòe. Một đồng đội bảo chị xin đổi việc khác. Chị lắc đầu: “Nếu mình ghi sai, gia đình họ sẽ đau thêm.” Chị làm công việc ấy suốt nhiều năm. Sau chiến tranh, nhiều gia đình tìm được thông tin nhờ những trang sổ chị đã viết bằng sự cẩn trọng.



