Bài viết

Cô gái giao liên

An Giang01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mai là giao liên của đơn vị. Cô mới đôi mươi, dáng người mảnh khảnh, gương mặt hiền nhưng ánh mắt rất cứng cỏi. Nhiệm vụ của cô là đưa thư, dẫn đường cho cán bộ qua các vùng nguy hiểm. Công việc ấy tưởng nhẹ nhàng nhưng thực chất luôn đối mặt với hiểm nguy, vì địch rải quân dày đặc, chốt chặn khắp nơi.

Mai thuộc từng con đường mòn, từng lối đi xuyên rừng. Có lúc cô phải băng qua ruộng lúa, có lúc phải lội qua kênh rạch giữa đêm tối. Cô biết chỗ nào có bãi mìn, chỗ nào có đồn địch, chỗ nào có thể ẩn nấp. Mỗi chuyến đi, cô đều chuẩn bị kỹ: gói cơm vắt, chai nước nhỏ, và một con dao phòng thân.

Một lần, Mai nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ quan trọng vượt qua vùng kiểm soát của địch. Đêm ấy trời tối đen, mưa lất phất. Cô dẫn cán bộ men theo bờ sông. Khi đến gần bãi lau sậy, bất ngờ có tiếng chó sủa và ánh đèn pin quét tới. Địch đã phát hiện dấu vết.

Mai lập tức kéo cán bộ chui vào lau sậy, dặn nhỏ: “Anh ở yên đây, đừng động.” Rồi cô chạy về hướng khác, cố tình làm động cành lá để thu hút sự chú ý. Địch lập tức đuổi theo.

Mai chạy băng băng trong đêm, chân vấp đá, ngã rồi lại đứng dậy. Đạn bắn sau lưng, tiếng quát tháo vang lên. Cô không sợ cho bản thân, chỉ lo cán bộ bị lộ. Khi chạy đến một khu rừng rậm, cô chui vào hố bom cũ, nín thở.

Địch tìm kiếm một lúc rồi bỏ đi. Mai đợi thêm thật lâu mới quay lại. Khi gặp lại cán bộ, ông nhìn cô, xúc động nói: “Nếu không có cô, tôi đã bị bắt.” Mai cười, lau bùn trên mặt: “Còn sống là còn đường. Cách mạng còn thì mình còn.”

Sau chiến tranh, nhiều người nhớ đến những trận đánh lớn, nhưng cũng không quên những chuyến đi thầm lặng của người giao liên. Bởi họ chính là sợi chỉ nối liền chiến trường, là người giữ vững dòng chảy cách mạng trong lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn