Thân nhân liệt sĩ, người có công

Cô gái giữ đường Trường Sơn

Trần Thị Lan sinh năm 1952, lớn lên nơi miền quê xã Đại Hà, huyện Kiến Thụy, Hải Phòng — vùng đất hiền hòa với những cánh đồng lúa trải dài và những con đường làng rợp bóng tre xanh. Tuổi thơ của Lan giản dị như bao cô gái quê khác, gắn liền với bờ ruộng, con đê và những buổi chiều thả diều trong gió. Nhưng khi đất nước gọi tên, cô gái nhỏ năm nào đã sớm trưởng thành, mang theo trong tim một lý tưởng lớn lao.

Hải Phòng28/03/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

🌟 Cô gái giữ đường Trường Sơn

Trần Thị Lan sinh năm 1952, lớn lên nơi miền quê xã Đại Hà, huyện Kiến Thụy, Hải Phòng — vùng đất hiền hòa với những cánh đồng lúa trải dài và những con đường làng rợp bóng tre xanh. Tuổi thơ của Lan giản dị như bao cô gái quê khác, gắn liền với bờ ruộng, con đê và những buổi chiều thả diều trong gió. Nhưng khi đất nước gọi tên, cô gái nhỏ năm nào đã sớm trưởng thành, mang theo trong tim một lý tưởng lớn lao.

Năm vừa tròn 20 tuổi, Lan tình nguyện lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn — con đường huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Nơi ấy không chỉ có núi rừng trùng điệp mà còn là nơi bom đạn ngày đêm cày xới, hiểm nguy luôn rình rập.

Công việc của Lan là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua những đoạn nguy hiểm và bảo đảm giao thông thông suốt. Mỗi đêm, khi ánh trăng le lói qua tán rừng, cô cùng đồng đội lại ra đường làm nhiệm vụ. Đôi bàn tay nhỏ bé nhưng rắn rỏi, đôi chân thoăn thoắt băng qua những cung đường đầy đất đá, hố sâu.

Có những ngày mưa rừng xối xả, đất nhão trơn trượt; có những đêm máy bay địch gầm rú, bom rơi sáng rực cả một góc trời. Nhưng giữa tất cả, Lan vẫn kiên cường đứng đó — một cô gái trẻ với ánh mắt sáng, giọng nói ấm áp, luôn động viên đồng đội:
“Đường còn thông là tiền tuyến còn vững!”

Một lần, sau trận bom lớn, con đường bị cắt đứt hoàn toàn. Hố bom chồng lên hố bom, cây rừng đổ ngổn ngang. Những chuyến xe chở hàng đang chờ phía sau. Không chần chừ, Lan cùng đồng đội lao vào san lấp, mở đường trong đêm. Đèn pin yếu ớt, mồ hôi hòa lẫn nước mưa, nhưng không ai dừng lại.

Lan là người xung phong đứng ở đoạn nguy hiểm nhất để cắm tiêu, dẫn đường cho xe qua. Mỗi khi xe đến, cô giơ cao chiếc đèn, ra hiệu an toàn, ánh sáng nhỏ bé ấy trở thành niềm tin cho những bánh xe vượt qua bóng tối.

Rồi trong một trận bom ác liệt năm 1973, khi đang làm nhiệm vụ giữ đường, Lan đã anh dũng hy sinh. Cô ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng quê hương, gia đình và những ước mơ còn dang dở.

Người đồng đội kể lại rằng, trước lúc ngã xuống, Lan vẫn hướng mắt về phía con đường — nơi những chuyến xe đang nối dài ra tiền tuyến.

Hình ảnh cô gái nhỏ bé năm nào, đứng giữa Trường Sơn khói lửa, tay cầm ngọn đèn dẫn đường, đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tuổi trẻ Việt Nam — dũng cảm, kiên cường và giàu lòng yêu nước.

🌟 Trần Thị Lan — “Cô gái giữ đường Trường Sơn” — như một đóa hoa nở giữa lửa đạn, lặng lẽ nhưng rực rỡ, sống mãi trong lòng đất nước và quê hương Hải Phòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn