Bài viết

cô gái giữ kho lương giữa cánh rừng già

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
cô gái giữ kho lương giữa cánh rừng già

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo đảm lương thực cho bộ đội ngoài chiến trường, nhiều kho hàng bí mật đã được dựng lên giữa núi rừng Trường Sơn. Những nơi ấy luôn là mục tiêu đánh phá của máy bay địch, bởi chỉ cần nguồn tiếp tế bị cắt đứt, cuộc chiến đấu của quân ta sẽ gặp vô vàn khó khăn. Giữa thời hoa lửa ấy, biết bao con người đã âm thầm bảo vệ từng bao gạo, từng thùng lương khô bằng cả tuổi xuân và tính mạng của mình. Câu chuyện về cô thủ kho trẻ Nguyễn Thị Mai là một câu chuyện xúc động như thế.

Nguyễn Thị Mai sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Hà Tĩnh. Gia đình đông anh em nên từ nhỏ cô đã quen với cảnh thiếu thốn. Dù cuộc sống vất vả, Mai luôn chăm chỉ học hành và rất thương cha mẹ.

Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Mai cũng viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng hậu cần với mong muốn góp phần nhỏ bé của mình cho đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, cô được điều vào tuyến Trường Sơn làm nhiệm vụ quản lý kho lương thực của một đơn vị vận tải.

Kho hàng nơi Mai công tác nằm sâu giữa rừng già, được ngụy trang rất kín dưới những tán cây lớn. Bên trong chứa gạo, muối, lương khô và thuốc men để cung cấp cho các đơn vị hành quân qua tuyến lửa.

Công việc của Mai tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng vất vả. Ban ngày cô cùng đồng đội chuyển hàng, sắp xếp kho bãi. Ban đêm lại tranh thủ che chắn, chống ẩm và canh gác đề phòng máy bay địch tập kích.

Những ngày mưa kéo dài, đường rừng lầy lội khiến việc vận chuyển càng thêm khó khăn. Có hôm cả đơn vị phải thức trắng đêm để cứu những bao gạo khỏi bị nước ngấm.

Mai là cô gái nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn và trách nhiệm. Cô nhớ chính xác vị trí từng loại hàng trong kho và luôn cẩn thận kiểm tra số lượng mỗi ngày.

Các chiến sĩ vận tải thường gọi cô bằng cái tên trìu mến:
“Cô thủ kho của Trường Sơn.”

Dù sống giữa rừng sâu thiếu thốn, Mai lúc nào cũng giữ nụ cười lạc quan và động viên mọi người cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Một đêm cuối năm 1972, đơn vị nhận được tin sẽ có đoàn bộ đội lớn hành quân qua tuyến đường trong vài ngày tới. Kho lương thực phải nhanh chóng chuẩn bị đủ hàng để cấp phát kịp thời.

Suốt cả ngày hôm ấy, Mai cùng đồng đội liên tục chuyển hàng từ kho chính ra các điểm tập kết nhỏ.

Khi công việc gần xong, tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên trên bầu trời.

Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu trút xuống khu vực cánh rừng gần kho hàng.

Tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng. Đất đá và cành cây đổ xuống khắp nơi.

Mọi người nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Nhưng đúng lúc ấy, Mai phát hiện một góc kho lương thực bị trúng bom và bắt đầu bốc cháy.

Nếu lửa lan rộng, toàn bộ số lương thực trong kho có thể bị thiêu rụi.

Không chút do dự, cô gái trẻ lập tức lao về phía kho hàng giữa khói lửa mù mịt.

Mai cùng vài đồng đội cố gắng kéo từng bao gạo và thùng thuốc ra ngoài. Khói cay xè khiến ai cũng khó thở nhưng không một ai bỏ cuộc.

Giữa lúc mọi người đang chuyển những bao hàng cuối cùng, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên rất gần.

Sức ép bom làm một phần mái kho sập xuống.

Mai phát hiện một đồng đội bị mắc kẹt dưới những thanh gỗ đổ nên lập tức quay lại cứu người.

Dù đã kéo được đồng đội ra ngoài an toàn, cô lại bị thương nặng khi mái kho tiếp tục sập xuống.

Đồng đội vội đưa Mai ra khỏi khu vực cháy. Trong ánh lửa đỏ rực giữa rừng già, cô gái trẻ vẫn cố hỏi:
“Lương thực… còn giữ được nhiều không anh?”

Người chỉ huy nghẹn ngào trả lời:
“Giữ được rồi em ạ.”

Nghe vậy, Mai khẽ mỉm cười yên tâm.

Đêm hôm ấy, phần lớn số lương thực trong kho đã được cứu kịp thời để tiếp tục phục vụ bộ đội hành quân vào Nam.

Nhưng cô thủ kho trẻ tuổi đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng đi qua tuyến lửa năm xưa vẫn nhắc mãi về cô gái nhỏ đã hy sinh để giữ từng bao gạo cho bộ đội ngoài mặt trận.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Mai là hình ảnh đẹp của những người làm công tác hậu cần trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của dân tộc.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình và đủ đầy, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết yêu lao động, sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn