Cô gái giữ tuyến đường trong đêm
Năm 1968, cô gái Nguyễn Thị Hạnh, quê ở một vùng quê Bắc Bộ, khi ấy vừa tròn đôi mươi. Hạnh tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong và được phân công làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên một tuyến đường chiến lược.
Công việc của Hạnh và đồng đội là san lấp những đoạn đường bị đánh phá, vận chuyển đất đá, cắm biển báo và hướng dẫn xe qua những khu vực nguy hiểm.
Có những đêm mưa rừng kéo dài, cả tổ chỉ có vài chiếc đèn pin và những dụng cụ lao động đơn sơ. Mệt nhưng không ai bỏ vị trí.
Một lần, sau một trận bom, tuyến đường bị đất đá vùi lấp. Hạnh cùng các chị em trong tổ lập tức ra hiện trường. Suốt nhiều giờ, họ thay nhau xúc đất, chuyển đá để thông đường.
Gần sáng, khi đoàn xe đầu tiên đi qua, Hạnh chỉ đứng nép bên đường, mỉm cười nhìn ánh đèn xe khuất dần trong màn sương.
Sau này, khi kể lại chuyện ấy, Hạnh thường nói:
“Lúc đó chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Chỉ nghĩ rằng đường phải thông, xe phải đi, nhiệm vụ của mình phải hoàn thành.”



