Cô gái gõ mõ báo động
Trong những năm 1972, khi bom Mỹ rải thảm xuống Thái Bình, cô Phạm Thị Luyến, 17 tuổi, được giao nhiệm vụ gõ mõ báo động. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, cô phải leo lên tháp đình, gõ ba tiếng mõ vang xa để người dân kịp xuống hầm.
Có lần, bom nổ cách làng chưa đầy cây số, sóng xung kích làm cô ngã gục, nhưng vẫn bò dậy gõ tiếp. Sau trận đó, cả làng thoát chết, ai cũng bảo: “Tiếng mõ của con bé Luyến cứu cả xã.”
Sau chiến tranh, cô mất một bên tai do chấn thương, nhưng vẫn tham gia đoàn phụ nữ xã, dạy trẻ con gõ mõ trong lễ hội. Cô cười: “Ngày xưa gõ mõ để báo giặc, nay gõ để mừng hòa bình.”
Giờ đây, tiếng mõ của cô vẫn vang lên mỗi dịp xuân về, hòa trong tiếng trống làng – âm thanh của ký ức và lòng kiêu hãnh.



