CÔ GÁI HẠ LÀO – MỘT MỐI TÌNH TRONG THỜI HOA LỬA
CÔ GÁI HẠ LÀO – MỘT MỐI TÌNH TRONG THỜI HOA LỬA
BÀI DỰ THI : CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
HỌ VÀ TÊN: Đỗ Anh Thư
LỚP: 8B
TRƯỜNG: TH – THCS An Dục – Xã Tâ tiến – Tỉnh Hưng Yên
CÔ GÁI HẠ LÀO – MỘT MỐI TÌNH TRONG THỜI HOA LỬA
Giữa dòng chảy lặng lẽ của thời gian, con người đi qua chiến tranh mang theo biết bao ký ức không thể nào quên. Bom đạn đã lùi xa, khói lửa chiến trường đã tan vào dĩ vãng, nhưng trong tâm trí những người lính năm xưa, có những kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn như vừa mới hôm qua. Đó là ký ức của một thời tuổi trẻ cháy bỏng, của lòng yêu nước nồng nàn và cả những mối tình lặng thầm giữa bom đạn chiến tranh.
Ông Long An Xuân Hoàn, sinh năm 1947, quê ở xã Tân Tiến, là một cựu chiến binh đã dành trọn tuổi thanh xuân cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ ấy, có một kỷ niệm mà ông nhớ mãi không quên – câu chuyện về cô gái Hạ Lào, một câu chuyện thấm đẫm tình người giữa chiến tranh ác liệt.
Tháng 3 năm 1965, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông nhập ngũ. Những ngày huấn luyện tân binh tuy vất vả nhưng ông vẫn rất vô tư, bởi khi ấy ông chưa cảm nhận hết sự khốc liệt của chiến tranh. Đầu tháng 5 năm 1965, đơn vị ông rời Sơn Tây, hành quân vào chiến trường Tây Trường Sơn, thuộc đất Hạ Lào, tham gia mở đường, bảo vệ tuyến vận tải chiến lược – đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại.
Là lính công binh, nhiệm vụ của ông và đồng đội vô cùng nặng nề. Họ vừa chiến đấu, vừa mở đường cho xe chở lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam. Những cuộc hành quân kéo dài hàng trăm cây số, vượt núi cao, rừng sâu, sông suối, vai đeo ba lô nặng trĩu, súng đạn luôn kề bên. Ngày đi, đêm nghỉ, bom đạn của kẻ thù rình rập trên đầu. Máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm, bắn phá đường, cầu, bến sông hòng cắt đứt tuyến chi viện của ta.
Giữa những tháng ngày gian khổ ấy, mùa xuân năm 1967, ông gặp một cô gái người Lào trẻ tuổi trong một lần dừng chân bên dòng suối. Cô nói tiếng Việt khá sõi, dáng người nhỏ nhắn, nụ cười hiền lành nhưng ánh mắt đầy nghị lực. Qua trò chuyện, ông được biết cô vừa học xong ngành y tá ở Hà Nội, mới trở về nước được vài tháng và đang theo dõi sức khỏe cho bà con các bản quanh vùng.
Cô tên là Bun Đông.
Những lần gặp gỡ ngắn ngủi bên bờ suối, trong những buổi nghỉ hiếm hoi giữa các chuyến công tác, hai con người trẻ tuổi dần cảm mến nhau. Họ không dám hứa hẹn điều gì, chỉ lặng lẽ quan tâm, sẻ chia trong hoàn cảnh chiến tranh đầy mất mát. Đó là một tình cảm trong sáng, chân thành, nảy nở giữa bom đạn khốc liệt.
Ông được Bun Đông mời về nhà. Gia đình cô nghèo nhưng rất hiếu khách. Bố mẹ, anh em trong nhà coi ông như người thân. Những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình người nơi bản làng Hạ Lào đã trở thành ký ức không thể nào quên trong lòng người lính trẻ.
Nhưng chiến tranh không cho phép con người được sống trọn vẹn với hạnh phúc riêng. Đơn vị ông liên tục di chuyển. Những lần chia tay vội vã diễn ra bên bìa rừng, bên bến sông, trong ánh mắt lưu luyến không nói thành lời. Có lần, khi ông bị thương phải ra tuyến sau điều trị, Bun Đông đã tiễn ông suốt mười cây số đường rừng. Cả hai đều lặng im, chỉ biết nắm chặt tay nhau như muốn giữ lại khoảnh khắc ấy mãi mãi.
Sáng hôm chia tay, Bun Đông đứng lặng nhìn theo chiếc xe chở thương binh khuất dần sau con đường mòn. Trước lúc rời xa, cô chỉ nói khẽ:
“Anh đi mạnh khỏe, nhớ giữ gìn… và đừng quên em.”
Chiến tranh cuốn ông đi xa mãi. Sau này, khi trở về miền Bắc điều trị, rồi tiếp tục công tác, ông không còn cơ hội gặp lại Bun Đông nữa. Mối tình ấy dang dở, không lời hẹn ước, nhưng đã trở thành một phần không thể xóa nhòa trong ký ức người lính.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, mỗi lần nhớ lại cô gái Hạ Lào năm ấy, lòng ông vẫn dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Đó không chỉ là tình yêu đôi lứa, mà còn là biểu tượng của tình đoàn kết Việt – Lào, của tuổi trẻ đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.
Câu chuyện của ông Long An Xuân Hoàn khép lại nhẹ nhàng nhưng để lại trong em nhiều suy nghĩ. Chiến tranh không chỉ có bom đạn, hy sinh mà còn có những mối tình đẹp, trong sáng và đầy nhân văn. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc.
Qua câu chuyện, em càng thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay và tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh – những con người đã sống, đã yêu và đã hiến dâng cả tuổi xuân trong thời hoa lửa của dân tộc.



