CÔ GÁI KHÔNG MUỐN BỊT MẮT
Câu chuyện về Võ Thị Sáu – buổi sáng cuối cùng của người con gái đất Đỏ

Sáng 23/1/1952, tại Côn Đảo, một cô gái trẻ bước ra khỏi xà lim để đi đến pháp trường. Chị mới mười tám tuổi. Trước mặt là những họng súng, phía sau là những tháng ngày tù đày và một quê hương vẫn đang chìm trong chiến tranh. Đó là Võ Thị Sáu, người con gái đất Đỏ đã trở thành biểu tượng bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Võ Thị Sáu sinh tại vùng Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Từ khi còn rất trẻ, chị đã tham gia hoạt động cách mạng. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, chị làm nhiệm vụ liên lạc, vận động quần chúng và tham gia chiến đấu. Nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, cô gái trẻ vẫn tiếp tục công việc của mình.
Năm 1950, Võ Thị Sáu bị bắt khi đang làm nhiệm vụ. Thực dân Pháp đưa chị qua nhiều nơi giam giữ và tìm cách khai thác thông tin về cơ sở cách mạng. Nhưng những cuộc tra hỏi, đe dọa và dụ dỗ đều không thể làm người nữ chiến sĩ khuất phục.
Sau thời gian bị giam cầm, chị bị kết án tử hình và đưa ra Côn Đảo. Ngày 21/1/1952, Võ Thị Sáu đặt chân lên đảo với số tù G.267. Chị bị giam riêng tại xà lim Sở Cò. Đêm hôm sau, một sự kiện đặc biệt diễn ra: chị được Chi bộ nhà tù kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sáng hôm sau, chị được đưa đến nơi xử bắn.
Người ta kể lại rằng trước giờ phút cuối cùng, chính quyền thực dân tìm cách bịt mắt chị. Nhưng Võ Thị Sáu không chấp nhận. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, nhìn thấy bầu trời và đối diện với những người đang cầm súng trước mặt mình.
Khoảnh khắc ấy trở thành hình ảnh biểu tượng.
Một cô gái tuổi đời còn rất trẻ đứng trước cái chết nhưng không để nỗi sợ quyết định cách mình đối diện với nó. Chị đã lựa chọn nhìn thẳng.
Võ Thị Sáu hy sinh tại Côn Đảo ngày 23/1/1952. Sau này, câu chuyện về chị được kể lại qua sách báo, thơ ca, âm nhạc và những kỷ vật còn được lưu giữ. Tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia hiện còn lưu giữ chiếc khăn mà thực dân Pháp dùng để bịt mắt chị trước khi xử bắn.
Năm 1993, Nhà nước truy tặng Võ Thị Sáu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng có lẽ điều khiến hình ảnh Võ Thị Sáu sống mãi không chỉ là danh hiệu. Đó là tuổi trẻ của chị.
Mười tám tuổi – một độ tuổi đáng lẽ còn có những ngày tháng học tập, những ước mơ riêng và một tương lai phía trước. Thế nhưng chiến tranh đã khiến chị phải lựa chọn giữa sự an toàn của bản thân và con đường mà chị tin là đúng.
Hôm nay, chúng ta không còn phải đứng trước pháp trường. Nhưng câu chuyện của Võ Thị Sáu vẫn đặt ra một câu hỏi với mỗi người trẻ: Khi đứng trước điều đúng đắn, chúng ta có đủ bản lĩnh để bảo vệ lựa chọn của mình hay không?
Bởi thời đại đã thay đổi, nhưng lòng can đảm thì chưa bao giờ lỗi thời.
Cô gái năm ấy đã không muốn bịt mắt trước cái chết. Và hơn bảy mươi năm sau, hình ảnh ấy vẫn nhắc chúng ta: hãy sống một cuộc đời mà khi nhìn lại, ta có thể bình thản nhìn thẳng vào những gì mình đã lựa chọn.



