CÔ GÁI MANG CƠM VÀO RỪNG
Những năm kháng chiến chống Mỹ, ở vùng căn cứ Đồng Nai Thượng của Lâm Đồng, có những người dân không cầm súng nhưng ngày nào cũng đối mặt với hiểm nguy. Trong số đó có những cô gái trẻ được giao nhiệm vụ mang lương thực vào rừng cho cán bộ, chiến sĩ.
Một trong những công việc tưởng như đơn giản nhất lại là công việc nguy hiểm. Những túi gạo, nắm cơm, thuốc men hay vài bộ quần áo được gói kín rồi mang theo trên những con đường mòn giữa rừng. Nếu gặp quân địch, người giao liên phải tìm cách giấu hàng hoặc nhanh chóng đổi hướng.
Có những cô gái mới mười sáu, mười bảy tuổi đã quen với những chuyến đi như thế.
Họ thuộc từng con suối, từng gốc cây, từng lối rẽ. Ban ngày, họ có thể vẫn làm việc trên nương rẫy như những người dân bình thường. Nhưng khi có nhiệm vụ, họ khoác chiếc gùi lên vai và lặng lẽ đi vào rừng.
Đường xa, thức ăn ít, nhiều đoạn phải đi giữa đêm. Có khi mưa xuống, đường rừng trơn trượt, nhưng họ vẫn phải đi vì những người ở căn cứ đang chờ lương thực.
Điều đáng quý là nhiều người trong số họ chưa từng nghĩ mình đang làm một việc phi thường. Với họ, cán bộ và bộ đội đang chiến đấu ngoài kia cũng là những người con, người anh, người chồng của buôn làng. Họ có gì thì chia sẻ thứ ấy.
Một nắm gạo.
Một bọc muối.
Một ít thuốc.
Một bữa cơm.
Những thứ nhỏ bé ấy, trong chiến tranh, đôi khi lại có giá trị vô cùng lớn.
Nhờ sự che chở và tiếp tế của người dân, nhiều căn cứ cách mạng có thể tồn tại giữa núi rừng suốt những năm dài chiến tranh.
Rồi chiến tranh kết thúc. Những cô gái năm xưa trở về với cuộc sống bình thường. Có người lập gia đình, có người tiếp tục làm nương rẫy. Chiếc gùi từng theo họ vào rừng cũng dần được cất đi.
Nhưng mỗi khi nhìn những con đường quê hương hôm nay, có lẽ họ vẫn nhớ những bước chân của tuổi trẻ.
Bởi trong thời hoa lửa, có những người không lập chiến công bằng súng đạn. Họ chỉ mang một gùi cơm đi qua rừng. Nhưng nhờ những gùi cơm ấy, những người lính nơi chiến trường đã có thêm sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.



