Cô gái mở đường (1)
Tuổi mười tám của cô thanh niên xung phong đã gửi trọn trên những tuyến đường huyết mạch của Tổ quốc.
Mới mười tám tuổi, cô gái rời quê hương để gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của cô là san lấp hố bom, phát quang cây đổ và dẫn đường cho những đoàn xe vận tải đi trong đêm.
Mỗi ngày đều bắt đầu bằng tiếng máy bay và kết thúc khi trời gần sáng. Có những hôm đất đá còn nóng vì bom nổ, cô và đồng đội đã có mặt để khôi phục tuyến đường trong thời gian ngắn nhất. Đôi bàn tay vốn quen cầm kim khâu nay chai sần vì cuốc, xẻng và đất đá.
Dẫu gian khổ là vậy nhưng nụ cười vẫn luôn hiện hữu trên gương mặt cô. Cô thường động viên những đồng đội trẻ rằng mỗi hố bom được lấp đầy sẽ giúp thêm một chuyến hàng đến được tiền tuyến, thêm nhiều chiến sĩ có lương thực và đạn dược để chiến đấu.
Chiến tranh qua đi, mái tóc cô đã điểm bạc. Khi trở lại con đường năm xưa, nhìn dòng xe nối nhau tấp nập, cô mỉm cười vì biết rằng tuổi trẻ của mình đã không trôi qua vô nghĩa.
Câu chuyện của cô gái mở đường là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trên chiến trường, mà còn ở tinh thần cống hiến, dám nhận việc khó và sống vì cộng đồng.


