Cựu chiến binh

Cô gái mở đường

Trường Sơn—nơi mà đất trời dường như không lúc nào yên tĩnh. Ban ngày là tiếng máy bay gầm rú, ban đêm là những đợt bom bất ngờ xé toạc không gian. Nhưng giữa nơi khốc liệt ấy, có một cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ. Cô không nhớ mình đã bao nhiêu lần đối mặt với cái chết. Mỗi lần bom rơi, đất đá tung lên mù mịt, con đường vừa được san phẳng lại bị cày xới tan hoang. Nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, cô và đồng đội lại lao ra. Đôi tay cô cầm xẻng, xúc từng nhát đất nặng trĩu.

Quảng Ninh09/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn—nơi mà đất trời dường như không lúc nào yên tĩnh. Ban ngày là tiếng máy bay gầm rú, ban đêm là những đợt bom bất ngờ xé toạc không gian. Nhưng giữa nơi khốc liệt ấy, có một cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ.

Cô không nhớ mình đã bao nhiêu lần đối mặt với cái chết. Mỗi lần bom rơi, đất đá tung lên mù mịt, con đường vừa được san phẳng lại bị cày xới tan hoang. Nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, cô và đồng đội lại lao ra.

Đôi tay cô cầm xẻng, xúc từng nhát đất nặng trĩu. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất, chảy dài trên khuôn mặt đã sạm đi vì nắng gió. Có những hôm làm việc suốt đêm không nghỉ, chân tay rã rời, nhưng cô vẫn không dừng lại.

Có lần, khi đang san lấp hố bom, máy bay địch quay lại. Mọi người hô nhau tìm chỗ trú, nhưng cô vẫn cố hoàn thành nốt đoạn đường dang dở. Chỉ khi đồng đội kéo lại, cô mới chịu chạy vào hầm.

Cô cười, nói nhẹ:

“Đường chưa xong thì xe không qua được… chậm một chút thôi là ảnh hưởng cả tiền tuyến.”

Câu nói giản dị ấy chứa đựng cả một tinh thần trách nhiệm lớn lao.

Trong lòng cô, nỗi sợ không phải là không có. Nhưng vượt lên trên tất cả là ý chí: phải giữ cho con đường thông suốt. Vì phía trước là chiến trường, là những người lính đang chờ lương thực, vũ khí.

Đêm xuống, khi công việc tạm ngưng, cô nằm trên võng giữa rừng, nhìn lên bầu trời đầy sao. Có lúc cô nhớ nhà, nhớ những ngày bình yên. Nhưng rồi cô lại mỉm cười—vì biết rằng những gì mình đang làm là có ý nghĩa.

Cô gái nhỏ bé giữa đại ngàn Trường Sơn không cần ai biết đến tên. Nhưng chính cô và những người như cô đã làm nên những con đường huyết mạch, góp phần vào chiến thắng chung của dân tộc.

Họ chính là “những bông hoa” nở giữa lửa đạn—rực rỡ, kiên cường và không bao giờ tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn