CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG
Trong một lần khắc phục đoạn đường bị hư hỏng, Nam gặp Lan – một nữ thanh niên xung phong.
Lan có nụ cười tươi, đôi mắt sáng và khuôn mặt rám nắng vì nắng gió.
Cô luôn là người có mặt đầu tiên khi cần lấp hố bom hoặc sửa đường.
Một hôm, Nam hỏi:
“Em không sợ sao?”
Lan mỉm cười:
“Có chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì con đường này sẽ không bao giờ thông.”
Câu trả lời giản dị ấy khiến Nam nhớ mãi.
Những buổi tối hiếm hoi yên tiếng bom, mọi người quây quần bên bếp lửa, hát những bài ca về quê hương và kể cho nhau nghe về những ước mơ sau ngày hòa bình.
Lan muốn trở thành cô giáo.
Nam cũng vậy.



