Cựu Thanh niên xung phong

CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN

Giữa mưa bom bão đạn tại Ngã ba Đồng Lộc, nữ thanh niên xung phong Võ Thị Tần cùng đồng đội ngày đêm bám đường, san lấp hố bom, bảo đảm mạch máu giao thông thông suốt. Trước khi hy sinh, chị đã để lại bức thư xúc động gửi mẹ, trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng sống và sự cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.

Tây Ninh13/06/2026nguyễn thanh vinh (xã An Lục Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc được xem là một trong những "tọa độ lửa" khốc liệt nhất trên tuyến vận tải chiến lược Bắc - Nam. Mỗi ngày, hàng chục lượt máy bay Mỹ thay nhau ném bom nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện cho chiến trường miền Nam.

Trong hoàn cảnh ấy, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 Thanh niên xung phong Hà Tĩnh được giao nhiệm vụ thường trực tại Ngã ba Đồng Lộc. Tiểu đội trưởng là Võ Thị Tần – cô gái tuổi đôi mươi với dáng người nhỏ nhắn nhưng ý chí vô cùng mạnh mẽ.

Mỗi khi tiếng bom vừa ngớt, Võ Thị Tần lại cùng đồng đội lao ra mặt đường. Người cuốc đất, người xúc đá, người cắm tiêu dẫn đường cho xe qua trọng điểm. Công việc diễn ra trong cuộc chạy đua với thời gian bởi chỉ cần chậm một chút, những đoàn xe vận tải sẽ bị ùn tắc hoặc trở thành mục tiêu đánh phá tiếp theo.

Dù sống trong điều kiện vô cùng gian khổ, các chị vẫn giữ tinh thần lạc quan. Sau những giờ làm nhiệm vụ, họ lại quây quần bên nhau, hát những bài ca cách mạng và kể cho nhau nghe về gia đình, về những ước mơ sau ngày đất nước hòa bình.

Võ Thị Tần thường động viên đồng đội rằng: "Đường chưa thông thì chưa nghỉ. Xe chưa qua thì chưa yên lòng."

Có lần, sau một trận bom dữ dội, cả khu vực chìm trong khói bụi. Nhiều hố bom lớn xuất hiện trên mặt đường. Không chờ lệnh, chị Tần cùng đồng đội lập tức lao ra khắc phục. Đôi bàn tay rớm máu vì cuốc xẻng nhưng không ai lùi bước.

Những ngày ấy, chị vẫn tranh thủ viết thư về cho mẹ. Trong một lá thư nổi tiếng, chị viết rằng:

"Mẹ ạ, nếu có đi không trở về thì mẹ đừng buồn. Con và đồng đội đang sống những ngày thật đẹp."

Lời tâm sự giản dị ấy đã thể hiện tinh thần của cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.

Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp, một loạt bom khác bất ngờ trút xuống khu vực nơi Tiểu đội 4 đang làm nhiệm vụ.

Mười nữ thanh niên xung phong, trong đó có Võ Thị Tần, đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sự hy sinh của các chị khiến cả nước xúc động. Những cô gái tuổi đôi mươi đã gửi lại tuổi xuân nơi tuyến lửa để giữ cho những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh vào miền Nam.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, Ngã ba Đồng Lộc trở thành địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cách mạng. Hàng triệu người đã đến đây thắp nén hương tưởng nhớ những nữ thanh niên xung phong anh hùng.

Riêng hình ảnh Võ Thị Tần vẫn luôn được nhắc đến như biểu tượng của lòng dũng cảm, sự lạc quan và tinh thần cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Thông điệp

Tuổi trẻ không được đo bằng số năm sống mà được đo bằng những giá trị để lại cho cộng đồng và đất nước. Câu chuyện về Võ Thị Tần nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống có lý tưởng, trách nhiệm và biết trân trọng những hy sinh của các thế hệ đi trước.

Ý nghĩa giáo dục

Câu chuyện góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, tinh thần xung kích, tình nguyện và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc; đồng thời bồi đắp lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn