Cô gái mở đường Trường Sơn
Mọi người vội vàng tìm chỗ ẩn nấp. Nhưng Hạnh nhận ra một đoạn đường vẫn chưa được lấp xong. Nếu đoàn xe đi qua, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Không chút do dự, Hạnh chạy ra giữa con đường, cố gắng lấp nốt hố bom. Đồng đội gọi với theo nhưng cô vẫn tiếp tục. Trong khoảnh khắc ấy, cô chỉ nghĩ đến nhiệm vụ – phải giữ cho con đường an toàn.
Bom nổ gần đó, đất đá văng khắp nơi. Khi tiếng bom dứt, mọi người chạy ra thì thấy Hạnh đã bị thương. Nhưng điều khiến họ xúc động là trước khi ngất đi, cô vẫn kịp nói:
“Đường… đã thông rồi… xe có thể đi được…”
Nhờ sự hy sinh và dũng cảm của Hạnh, đoàn xe đã kịp thời vượt qua, mang theo lương thực và vũ khí đến chiến trường.
Sau chiến tranh
Hạnh may mắn được cứu sống, nhưng vết thương khiến cô mang di chứng suốt đời. Sau ngày đất nước thống nhất, cô trở về quê hương, sống một cuộc đời giản dị như bao người khác.
Không nhiều người biết đến những việc cô đã làm. Nhưng với những đồng đội từng cùng chiến đấu, Hạnh luôn là một người hùng – không phải vì những chiến công lớn lao, mà vì tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.


