Bài viết

Cô Gái Mở Đường Trường Sơn

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, hàng vạn thanh niên xung phong đã ngày đêm mở đường, vận chuyển hàng hóa và bảo vệ tuyến vận tải Trường Sơn. Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong tuổi đôi mươi, vượt qua bom đạn ác liệt để giữ cho những chuyến xe ra tiền tuyến được thông suốt.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Thanh Phong (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi xuân vừa độ trăng tròn,
Cô rời mái lá lên đường hành quân.
Vai mang lý tưởng góp phần,
Theo đoàn mở lối giữa ngần Trường Sơn.

Rừng xanh che bóng tâm hồn,
Ngày đi nắng đổ, đêm còn mưa giăng.
Bom rơi xé nát vầng trăng,
Đất rung từng đợt dưới tầng mây đen.

Con đường nối hậu với tiền,
Là mạch máu sống của miền chiến chinh.
Bao đoàn xe vượt hành trình,
Nhờ người giữ vững tuyến binh giữa rừng.

Máy bay gầm rú không ngừng,
Lửa bom đỏ rực cả vùng núi non.
Đất đá lấp kín lối mòn,
Cô cùng đồng đội vẫn còn xông pha.

Bàn tay nhỏ giữa phong ba,
Cuốc từng tảng đá mở ra đường dài.
Mồ hôi hòa với sương mai,
Hòa cùng khói lửa những ngày gian lao.

Có lần bom nổ ào ào,
Cây rừng bật gốc lao xao đất trời.
Bạn bè ngã xuống bên người,
Nén đau cô vẫn mỉm cười đứng lên.

Bởi sau lưng biết bao miền,
Mẹ già ngóng đợi, tiền tuyến mong chờ.
Nên dù bão đạn bất ngờ,
Lòng cô vẫn sáng như tờ quốc kỳ.

Đêm về giữa chốn sơn khê,
Nghe xe vượt dốc đi về phương Nam.
Tiếng xe vọng giữa núi ngàn,
Như lời đất nước gọi ngàn trái tim.

Năm tháng dần trôi lặng im,
Chiến tranh khép lại bình yên trở về.
Con đường năm ấy sơn khê,
Giờ đây xanh thắm bốn bề cỏ hoa.

Người con gái tuổi đôi mươi qua,
Mái đầu nay đã điểm pha bụi đời.
Nhưng trong ký ức sáng ngời,
Vẫn là năm tháng rạng ngời niềm tin.

Đi giữa thời lửa chiến chinh,
Vẫn gieo hy vọng, nghĩa tình nước non.
Trường Sơn còn đó dấu son,
Ghi công những tuổi thanh xuân một thời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn