Cựu chiến binh

cô gái nhỏ giữa chiến trường

năm 1968 giữa chiến tranh khốc liệt một cô gái nhỏ …

Hải Phòng25/08/2026nguyễn văn thanh (Đức Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, trong những ngày chiến tranh diễn ra ác liệt, tại một ngôi làng nhỏ ở Quảng Trị, có một cô gái tên Nguyễn Thị Hạnh, sinh năm 1948. Hạnh lớn lên trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu quê hương.

Khi chiến tranh lan đến quê nhà, nhiều người phải rời làng đi sơ tán. Hạnh quyết định ở lại tham gia đội thanh niên xung phong. Công việc của cô là đưa thư, chuyển lương thực và dẫn đường cho các chiến sĩ qua những đoạn đường nguy hiểm.

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận được tin một nhóm chiến sĩ bị thương đang mắc kẹt gần con đường bị bom đánh phá. Không chút do dự, Hạnh xin đi cứu họ.

Người chỉ huy lo lắng:

— Đường phía trước rất nguy hiểm, cháu có chắc mình đi được không?

Hạnh bình tĩnh trả lời:

— Nếu các anh ấy đang chờ được cứu, cháu nhất định phải đi.

Cô khoác chiếc ba lô nhỏ lên vai rồi bước vào màn đêm. Bom đạn vẫn vang lên phía xa. Hạnh men theo con đường quen thuộc, nhiều lần phải nép xuống hố bom để tránh máy bay.

Sau nhiều giờ, cô tìm thấy những người lính bị thương. Hạnh động viên họ, băng bó những vết thương đơn giản rồi tìm cách đưa từng người về nơi an toàn.

Trên đường trở về, một tiếng nổ lớn khiến Hạnh bị thương ở chân. Cô đau đớn nhưng vẫn cố gắng bước tiếp. Hạnh hiểu rằng nếu dừng lại, những người bị thương phía sau có thể không được cứu.

Gần sáng, cô đưa được mọi người về đến đơn vị. Các chiến sĩ nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt với sự khâm phục.

Một người lính nói:

— Em còn nhỏ mà gan dạ hơn cả chúng tôi.

Hạnh chỉ mỉm cười:

— Em chỉ làm điều mà bất cứ ai yêu quê hương cũng sẽ làm.

Sau lần ấy, Hạnh tiếp tục công việc của mình. Cô không xem mình là người anh hùng. Với cô, được góp một phần sức nhỏ bé để bảo vệ đồng đội và quê hương là điều đáng tự hào nhất.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Năm tháng trôi qua, mái tóc Hạnh dần bạc, nhưng ký ức về những ngày tháng tuổi trẻ vẫn còn nguyên trong trái tim cô.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Hạnh nhắc chúng ta rằng: trong những năm tháng khốc liệt nhất, lòng dũng cảm không chỉ thuộc về những người cầm súng, mà còn thuộc về những cô gái bình dị đã âm thầm hy sinh tuổi trẻ vì quê hương và đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn