Cô Gái Nuôi Quân Giữa Rừng Cao Bắc Sơn
Trong kháng chiến chống Mỹ, vùng Bắc Sơn là căn cứ cách mạng quan trọng ở miền núi phía Bắc. Người dân địa phương, đặc biệt là phụ nữ, đã tham gia nuôi quân, tiếp tế lương thực và che chở bộ đội trong rừng núi hiểm trở. Câu chuyện kể về một cô gái trẻ ngày đêm lo bữa ăn cho bộ đội giữa rừng cao.
Bắc Sơn mây phủ đỉnh đồi,
Rừng xanh che kín một đời gian lao.
Gió đưa tiếng suối lao xao,
Mà trong bếp nhỏ dạt dào khói bay.
Có cô gái trẻ nơi đây,
Ngày ngày nhóm lửa từng ngày nuôi quân.
Không tên giữa chốn phong trần,
Mà mang hơi ấm góp phần chiến khu.
Đêm về sương lạnh mịt mù,
Cô ngồi thái lá, nấu thuở cơm rừng.
Không than, không tiếng ngại ngùng,
Chỉ nghe tiếng củi rưng rưng cháy hồng.
Có khi gạo hết giữa rừng,
Cô đi xa mãi tìm từng bắp ngô.
Đường lên dốc đứng cheo leo,
Mà lòng vẫn giữ nhịp chèo kiên trung.
Bom rơi không kể núi rừng,
Nhưng bếp lửa vẫn giữ từng hơi cơm.
Một bát cháo nóng đơn sơ,
Mà nuôi bao bước chiến trường tiến lên.
Có lần giặc càn rất gần,
Cô cùng đồng đội giấu phần lương khô.
Ẩn trong hốc đá ven đồi,
Chờ qua cơn dữ lại rồi nấu ăn.
Tay cô chai sạn dần dần,
Nhưng nụ cười vẫn như xuân giữa rừng.
Bởi cô hiểu rất rõ ràng,
Bếp còn đỏ lửa là còn chiến khu.
Sau này đất nước bình thu,
Bắc Sơn xanh lại giữa khu núi đồi.
Cô về giữa chốn đầy vơi,
Mang theo ký ức một thời nuôi quân.
Không cần tên tuổi ghi phần,
Nhưng trong lòng đất vẫn gần bóng cô.
Người con gái giữa sương mù,
Mà nuôi cả một cơ đồ hôm nay.



