CÔ GÁI TÊN LỬA TRÊN ĐẠI CÔNG TRƯỜNG BẮC HƯNG HẢI
“CÔ GÁI TÊN LỬA TRÊN ĐẠI CÔNG TRƯỜNG BẮC HƯNG HẢI
Những năm tháng xây dựng công trường đại thủy nông Bắc Hưng Hải, khi cả miền Bắc đang hăng say lao động vì mục tiêu “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người”, có một cô thôn nữ nhỏ bé nhưng mang trong mình sức mạnh phi thường – đó là Vũ Thị Tỵ.
Thời ấy, mỗi đội viên được giao một định mức một ngày, tương đương khoảng 1,5 đến 1,7 mét đất. Ấy vậy mà ngày nào cô Tỵ cũng hoàn thành gấp bốn lần định mức. Người ta vẫn còn nhớ hình ảnh cô gái dáng người nhỏ nhắn, vai vác bao đất nặng đến 70–80 kg, chạy phăng phăng trên cánh đồng như không biết mệt. Các thanh niên trai tráng khỏe mạnh trong đội cũng phải trầm trồ, thán phục.
Sức lao động dẻo dai và tinh thần hăng hái của cô đã thổi bùng phong trào thi đua trong cả đội. Vào những đợt cao điểm, khi tiến độ công trình gấp rút, cô động viên mọi người đốt đuốc, chăng đèn làm thêm ban đêm. Dưới ánh lửa bập bùng, những nhát cuốc, nhát mai vang lên không ngớt. Nhờ sự nỗ lực ấy, đội đã tiết kiệm được nhiều ngày công cho hợp tác xã, góp phần đẩy nhanh tiến độ của đại công trường.
Không chỉ nổi bật bởi năng suất làm việc, đội thủy lợi của cô còn nổi danh khắp công trường Bắc Hưng Hải nhờ những sáng kiến cải tiến công cụ lao động. Từ chiếc mai xúc đất hai lưỡi đến hệ thống xe goòng chở đất, tất cả đều do bàn tay và khối óc sáng tạo của những người lao động nghĩ ra. Nhờ đó, năng suất tăng lên gấp ba, gấp bốn lần so với cách làm cũ. Những sáng kiến ấy nhanh chóng được nhân rộng ra toàn công trường. Người ta trìu mến gọi đội của cô là “Đội tên lửa” – bởi tốc độ làm việc nhanh như bay.
Với nhiều năm lao động tích cực, Vũ Thị Tỵ vinh dự được gặp Bác Hồ. Hình ảnh Bác giản dị, ân cần hỏi han, động viên đã in sâu trong tâm trí cô gái trẻ. Bác khen tinh thần sáng tạo và căn dặn: “Làm thủy lợi khó nhọc trong vài năm để được sung sướng muôn đời.” Lời dạy ấy trở thành kim chỉ nam cho cô suốt cuộc đời lao động.
Tháng 1 năm 1967, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc ở Hà Nội, Vũ Thị Tỵ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Cô được vào Phủ Chủ tịch, được Bác trực tiếp trao Bằng khen và nghe Bác kể chuyện, động viên phát huy sức trẻ, vượt qua khó khăn, góp sức xây dựng quê hương.
Từ cô gái sẵn sàng gom thóc nhà mình mang cho đội, đến đội trưởng đội thủy lợi giỏi của xã, rồi trở thành Anh hùng Lao động, Vũ Thị Tỵ luôn đi đầu trong mọi phong trào. Bà hiểu rằng thủy lợi không chỉ là đào mương, đắp đập, mà là giữ lấy sự sống cho đồng ruộng, cho quê hương.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhắc lại lời Bác, bà vẫn xúc động: chính những lời dạy ấy đã tiếp thêm quyết tâm cho bà và bà con quê nhà. Khi hạn hán thì “thay trời làm mưa”, khi lũ lụt thì “nghiêng đồng đổ nước ra sông”, quyết giữ màu xanh cho ruộng lúa, giữ ấm no cho gia đình và xóm làng.
Câu chuyện về Anh hùng Lao động Vũ Thị Tỵ không chỉ là câu chuyện của một cá nhân xuất sắc, mà còn là biểu tượng đẹp của tinh thần lao động quên mình, sáng tạo và khát vọng xây dựng quê hương trong những năm tháng gian khó của đất nước.



