CÔ GÁI THÁI BÌNH GÁC KHO XĂNG GIỮA MƯA BOM
Câu chuyện kể về một cô gái dân quân Thái Bình làm nhiệm vụ canh gác, bảo vệ kho xăng chiến lược giữa những trận bom đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, nơi chỉ một tia lửa nhỏ cũng có thể thiêu rụi tất cả.
Kho xăng nằm sâu dưới lòng đất, phủ kín bằng rơm, bùn và lá ngụy trang. Nhưng dù che giấu kỹ đến đâu, mùi xăng vẫn không thể giấu được bom đạn.
Năm 1970, khi mới tròn 18 tuổi, Phạm Thị Hồng xung phong vào đội dân quân bảo vệ kho xăng của huyện. Kho ấy là mạch máu hậu cần cho tiền tuyến miền Nam. Nếu kho nổ, cả tuyến chi viện sẽ tê liệt.
1. Canh xăng như canh sinh mệnh
Hồng được phân công gác đêm. Một mình.
Trời tối, gió biển thổi hun hút, tiếng máy bay gầm trên đầu.
Cô được dặn:
“Bom nổ thì nằm xuống. Cháy thì dập bằng thân mình.”
Có những đêm, bom dội sát kho. Đất đá rung chuyển, nắp hầm bật tung. Xăng sóng sánh như muốn trào ra. Hồng lao tới, dùng bao tải ướt phủ kín miệng hầm, tay run nhưng tim không cho phép lùi.
Cô nói sau này:
“Lúc đó, tôi chỉ nghĩ: nếu kho còn, đồng đội ngoài mặt trận còn sống.”
2. Giữa mưa bom và lựa chọn sinh – tử
Một trận đánh lớn cuối năm 1971, bom rơi trúng bãi phụ cận. Một bể xăng bốc cháy. Hồng cùng đồng đội lao vào biển lửa, lấy cát, lấy đất, lấy cả áo quần dập lửa.
Một tia lửa bén vào tóc cô. Cô dập đi, không kêu.
Kho xăng hôm đó được giữ nguyên vẹn.
Sau trận, Hồng ngồi bệt xuống đất, tay bỏng rộp, mắt cay xè. Cô cười:
“Xăng còn, mình còn.”
3. Khi hòa bình về, cô gái trở lại đời thường
Hòa bình, Hồng trở về làm ruộng. Trên người vẫn còn sẹo bỏng. Nhưng cô chưa bao giờ kể công.
Với cô, gác kho xăng không phải anh hùng ca, mà là bổn phận của một người con Thái Bình giữ lửa cho Tổ quốc.



