CÔ GÁI THANH NIÊN XUNG PHONG
Bom đạn nổ ngay sát sau lưng, nhưng cô không dừng lại. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Thông tin phải đến nơi, pháo phải có đạn để bắn".
Bà Lan có một tiệm may nhỏ ở phường Hạ Lý. Đôi bàn tay gầy gộc, đầy những vết chai sần nhưng vẫn khéo léo đưa từng đường kim. Ít ai ngờ rằng, người phụ nữ hiền hậu này từng là cô gái giao liên dũng cảm của vùng cửa ngõ Thượng Lý năm xưa. Mùa hè năm 1972, khi Thượng Lý trở thành túi bom, Lan vừa tròn mười tám. Cô gái có mái tóc dài đen nhánh ấy hằng ngày đạp xe qua những con đường đầy mảnh bom để chuyển mệnh lệnh từ quận bộ Hồng Bàng xuống các đơn vị pháo phòng không. Bà Lan nhớ nhất là những buổi sáng sương muối, đôi chân trần bấm vào bùn đất để vượt qua cầu Hạ Lý đã bị đánh sập một nửa. Bom đạn nổ ngay sát sau lưng, nhưng cô không dừng lại. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Thông tin phải đến nơi, pháo phải có đạn để bắn". Ngày ấy, Lan có người bạn gái thân tên Hạnh. Hai cô gái thường chia nhau nửa củ khoai nướng, mơ về ngày đất nước thống nhất sẽ được mặc những chiếc áo dài rực rỡ đi dạo phố. Nhưng Hạnh đã ngã xuống trong một đợt pháo kích ngay tại bến phà. Bà Lan đã tự tay khâm liệm cho bạn bằng chính chiếc khăn rằn mình đang đội. Chiến tranh qua đi, bà Lan trở về với cuộc sống đời thường, mở tiệm may để thực hiện ước mơ dang dở của mình và Hạnh. Mỗi khi có ai hỏi về quá khứ, bà chỉ cười hiền: "Chúng tôi ngày đó trẻ lắm, chỉ biết yêu nước bằng tất cả những gì mình có thôi." Đối với bà Lan, hòa bình hôm nay chính là món quà quý giá nhất mà những người như bà và Hạnh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.



