Bài viết

Cô Gái Thắp Đèn Trong Hầm Phẫu Thuật

Trong chiến tranh, nhiều hầm phẫu thuật dã chiến được dựng ngay dưới lòng đất hoặc trong rừng sâu để cứu chữa thương binh kịp thời. Câu chuyện kể về một cô gái y tá luôn giữ ngọn đèn dầu trong hầm phẫu thuật giữa những đợt bom rơi ác liệt, giúp bác sĩ có ánh sáng để cứu người.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Bùi Quang Huy (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hầm sâu đất lạnh âm thầm,
Một ngọn đèn nhỏ soi ngầm bóng đêm.
Bom rơi tưởng đã êm đềm,
Mà trong lòng đất vẫn thêm nhịp người.

Có cô y tá sáng ngời,
Giữ đèn phẫu thuật suốt thời chiến tranh.
Không tên giữa chốn mong manh,
Mà mang sự sống giữ lành thương binh.

Đêm rừng pháo sáng chập chình,
Mặt đất rung chuyển mà mình không lui.
Cô ngồi giữ ánh sáng tươi,
Cho dao mổ cắt qua đời tử sinh.

Máu loang nhưng ánh đèn linh,
Soi từng hơi thở mong manh cuối cùng.
Bác sĩ gọi khẽ giữa vùng:
“Giữ đèn cho sáng, giữ chung mạng người.”

Cô không nói một lời cười,
Chỉ lặng lẽ giữ sáng ngời trong tay.
Dù cho bom đạn vần quay,
Ánh đèn vẫn đứng giữa ngày khói sương.

Có khi hầm đất rung lường,
Đất rơi lả tả trên đường cứu thương.
Nhưng cô vẫn đứng kiên cường,
Giữ cho ánh sáng vấn vương không tàn.

Một lần bom nổ gần làng,
Hầm rung như thể tan hoang đất trời.
Cô ôm đèn đứng không rời,
Cho ca phẫu thuật kịp thời cứu sinh.

Đồng đội gọi giữa chiến chinh:
“Ra ngoài tránh đạn, đừng mình ở đây!”
Cô cười nhẹ giữa khói bay:
“Đèn còn tắt, mạng ai đây cứu người?”

Một đời giữ ánh sáng này,
Không cần súng đạn trên tay chiến trường.
Mà trong sâu thẳm yêu thương,
Là ngọn lửa sáng soi đường nhân gian.

Sau này đất nước bình an,
Những hầm phẫu thuật mở sang ánh trời.
Ngọn đèn năm ấy sáng ngời,
Vẫn còn trong ký ức đời chiến tranh.

Cô nay tóc đã bạc xanh,
Nhưng đôi mắt vẫn long lanh ánh người.
Như đèn nhỏ giữa đất trời,
Soi qua quá khứ một thời không quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn