cô gái tình nguyện tham gia Thanh niên xung phong, dũng cảm cống hiến tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn và luôn tự hào về những năm tháng hy sinh vì độc lập của Tổ quốc
Năm 18 tuổi, cô gái tình nguyện tham gia Thanh niên xung phong, dũng cảm cống hiến tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn và luôn tự hào về những năm tháng hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.
Năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, cô gái trẻ miền quê nhỏ đã tình nguyện viết đơn bằng máu để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Rời xa lũy tre làng, hành trang của cô chỉ là một chiếc ba lô sờn cũ và một trái tim rực cháy nhiệt huyết thanh xuân.
Nhiệm vụ của tiểu đội cô là bám trụ tại một "tọa độ chết" trên tuyến đường Trường Sơn — nơi mà bom cày đạn xới mỗi ngày để giữ vững mạch máu giao thông cho xe ra tiền tuyến. Có những đêm, bom vừa dứt, khói khét lẹt còn chưa tan, cô cùng đồng đội đã phải lao ra mặt đường, tay cuốc tay xẻng san lấp hố bom. Trong bóng tối, tiếng cười đùa tinh nghịch của những cô gái tuổi đôi mươi vẫn vang lên át cả tiếng gầm rú của máy bay địch. Họ chuyền tay nhau ngụm nước suối, chia nhau mẩu lương khô và hát cho nhau nghe những bài ca cách mạng.
Chiến tranh đã lùi xa, cô gái thanh niên xung phong năm nào giờ tóc đã bạc phơ, nhưng những ký ức về một "thời hoa lửa", về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại bên đường 20 Quyết Thắng vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm. Với bà, đó là những năm tháng đẹp nhất, rực rỡ nhất vì đã sống và cống hiến trọn vẹn cho độc lập của nước nhà.



