Cô gái TNXP Bạc Liêu và những chuyến ghe xuồng chở đạn dược trong đêm tối
Bà Phạm Thị Thu, năm nay 72 tuổi, sống tại xã An Lạc, huyện Đông Hải, tỉnh Bạc Liêu. Trong căn nhà nhỏ bên dòng kênh xanh mát, bà vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng cống hiến tuổi thanh xuân cho cuộc kháng chiến chống Mỹ. Năm 1970, khi vừa tròn 17 tuổi, cô gái trẻ Phạm Thị Thu đã xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong, được biên chế vào Đội nữ TNXP 6, đóng quân tại vùng rừng U Minh Thượng.
Nhiệm vụ của bà và đồng đội là vận chuyển lương thực, đạn dược từ hậu cứ ra tiền tuyến bằng những chiếc ghe xuồng nhỏ trên các kênh rạch chằng chịt của rừng U Minh. Bà kể: "Rừng U Minh khi ấy là một vùng đất hoang sơ, kênh rạch nhiều vô kể. Chúng tôi phải chèo ghe qua những con kênh nhỏ, có nơi chỉ rộng vừa đủ cho một chiếc ghe đi qua. Có những đêm trời tối đen như mực, không thấy gì, chỉ biết dựa vào tiếng nước để định hướng. Mỗi chuyến hàng đều là một cuộc đối đầu với bom đạn, nhưng chúng tôi không bao giờ lùi bước, vì biết rằng những người lính ngoài tiền tuyến đang cần những bao gạo, thùng đạn này".
Điều kiện sống và chiến đấu ở rừng U Minh vô cùng khắc nghiệt. Bà nhớ lại: "Có những lúc phải ăn cơm với muối, không có rau, không có cá. Nước uống thiếu thốn, phải uống nước mưa hứng từ tán cây. Sốt rét rừng là bệnh thường gặp, tôi bị sốt rét 4 lần, mỗi lần phải nằm hàng tuần mới khỏi. Nhưng không ai than vãn, chúng tôi vẫn cùng nhau động viên, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ". Một đêm định mệnh tháng 6/1973, khi đang chở một chuyến đạn dược qua kênh, đoàn ghe của bà bị máy bay địch phát hiện và ném bom. Quả bom nổ cách ghe của bà không xa, sóng lớn làm lật ghe, bà và 2 đồng đội rơi xuống nước. Bà bơi được vào bờ, nhưng 2 đồng đội đã không qua khỏi. Bà tìm thấy thi thể họ cách đó vài trăm mét, mắt họ vẫn mở, như thể muốn nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.
Sau chiến tranh, bà trở về Bạc Liêu làm nông, lập gia đình và tham gia Hội Cựu TNXP. Ở tuổi 72, bà vẫn giữ tinh thần lạc quan và thường xuyên tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa tại địa phương. Bà chia sẻ: "Tôi không bao giờ hối hận vì đã cống hiến tuổi trẻ cho đất nước. Nếu có cơ hội sống lại, tôi vẫn sẽ làm như vậy".



