Cô Gái Trên Đỉnh Đồi 937
Trong chiến dịch khốc liệt tại Đồi 937 (Đồi A Bia), nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt trong kháng chiến chống Mỹ, các đơn vị bộ đội phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Câu chuyện kể về một cô gái thanh niên xung phong kiên cường bám trụ hậu cứ, tiếp tế và cứu thương giữa mưa bom bão đạn trên sườn đồi.
Đồi cao mây phủ quanh năm,
Gió rừng quất lạnh âm thầm sườn non.
Bom rơi xé nát núi mòn,
Mà đồi vẫn đứng như còn thở đau.
Có cô gái trẻ dãi dầu,
Vai mang cáng thuốc lên đầu chiến khu.
Tuổi xuân gửi giữa mịt mù,
Giữa nơi khói lửa mịt mù đạn bom.
Ngày đi giữa đất lở dồn,
Đêm nghe tiếng súng dội cồn lòng xanh.
Mỗi lần cáng thương chạy nhanh,
Là thêm một mạng mong manh giữ gìn.
Có khi đá núi chênh vênh,
Chỉ cần sơ sẩy là thành vực sâu.
Nhưng cô vẫn bước qua mau,
Bởi sau lưng có biết bao người chờ.
Trên đồi pháo sáng vật vờ,
Chiến hào đỏ rực như thơ máu hồng.
Cô ngồi giữa trận khói nồng,
Băng từng vết thương trong lòng đất rung.
Có người lính trẻ trùng phùng,
Mở mắt thấy ánh sáng cùng bàn tay.
Cô cười giữa khói lửa bay,
“Cố lên đồng chí, còn ngày trở về.”
Đồi 937 nặng thề,
Không chỉ là đất mà là nghĩa nhân.
Bao người nằm lại dưới chân,
Cho người phía trước bước dần tự do.
Có đêm gió rít rừng khô,
Cô vẫn bám trụ từng giờ cứu thương.
Không cần súng giữa chiến trường,
Mà vẫn giữ trọn con đường sống còn.
Sau này đất nước nối liền,
Đồi xưa xanh lại giữa miền bình yên.
Khách về đứng lặng triền miên,
Nghe trong gió núi gọi tên một thời.
Cô nay tóc đã bạc rồi,
Nhưng trong ký ức vẫn ngời lửa xanh.
Một thời máu đỏ chiến tranh,
Có cô gái giữ nguyên lành niềm tin.



