Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÔ GÁI TRỰC CỘT MỐC Ở CỔNG TRỜI SUỐT BA NĂM GIÓ ĐÁ

Một nữ dân quân trẻ tuổi được giao nhiệm vụ trực cột mốc chủ quyền tại vùng Cổng Trời hiểm trở. Suốt ba năm, cô kiên trì bám trụ nơi sương gió, bảo vệ cột mốc biên giới trong điều kiện thiếu thốn và đầy nguy hiểm.

Hưng Yên13/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cổng Trời – nơi độ cao hơn 1.500 mét, quanh năm mây giăng trắng lối, gió rít qua vách đá như tiếng hú dài của núi rừng. Mùa đông, nhiệt độ có khi xuống dưới 0°C, đá núi đóng băng, cỏ dại khô giòn như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng vụn ra. Thế nhưng ở nơi heo hút ấy, suốt ba năm trời, vẫn có một cô gái trẻ bền bỉ bám trụ: Lê Thị Nhi, dân quân xã Tân Trịnh.

Nhi được giao nhiệm vụ trực giữ cột mốc biên giới tại khu vực Cổng Trời vào năm 1976, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Công việc nghe qua tưởng như nhẹ, nhưng thực chất là thử thách ý chí và sức chịu đựng của một con người. Mỗi ngày, cô phải ghi chép tình hình khu vực, theo dõi dấu vết lạ, tuần tra quanh cột mốc, đồng thời liên lạc về xã nếu có hoạt động khả nghi.

Căn lán của Nhi nhỏ bằng nửa gian nhà, ghép từ vài tấm ván và lợp lá cọ. Đêm xuống, gió lùa từng cơn lạnh thấu da; mưa đá rơi lộp bộp trên mái khiến cô khó ngủ. Có khi cả tuần Nhi không gặp một bóng người, chỉ có tiếng thú rừng vọng lại từ khe núi. Nhưng cô vẫn kiên trì, bởi trong lòng luôn tự nhủ:
“Mốc còn – đất còn. Đất còn – làng còn.”

Một lần, vào cuối mùa đông năm thứ hai, Nhi phát hiện dấu chân người lạ xuất hiện gần khu vực cột mốc. Trời mù đặc, gió rét cắt da, nhưng cô vẫn một mình bám theo dấu vết, men qua con suối đá trơn trượt để kiểm tra. Khi thấy nhóm người kia chỉ là dân đi rừng lạc đường, Nhi mới thở phào. Nhưng suốt nhiều giờ căng thẳng, cô không hề rời vị trí quan sát, sẵn sàng báo cáo nếu tình hình xấu đi.

Những ngày hè, nắng gắt đổ xuống, nước suối cạn dần. Nhi phải gùi nước từ điểm cách lán gần hai cây số. Vai cô hằn những vệt dây gùi, nhưng bước chân vẫn đều đặn. Đồng đội thỉnh thoảng lên thăm đều trêu:
“Con gái mà gan như đá vách Cổng Trời!”

Ba năm trôi qua, từ một cô gái nhỏ nhắn, Nhi trở thành biểu tượng của sự kiên cường nơi biên giới. Khi được rút về xã, cô đứng nhìn cột mốc 423 im lìm trong sương sớm, nhớ lại những tháng ngày gió đá quật vào người nhưng không quật nổi ý chí của mình.

Cô mỉm cười:
“Đứng ở Cổng Trời ba năm, tôi mới hiểu giữ đất đâu chỉ là chuyện của đàn ông. Người con gái nếu đã yêu quê hương thì đứng được ở bất cứ nơi nào Tổ quốc cần.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÔ GÁI TRỰC CỘT MỐC Ở CỔNG TRỜI SUỐT BA NĂM GIÓ ĐÁ | Câu chuyện thời hoa lửa