CÔ GÁI VỚI CHIẾC KẸP TÓC
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một cô gái trẻ trước ngày lên đường được em gái tặng một chiếc kẹp tóc.
Nó rất đơn giản, không đắt tiền.
Cô cài thử lên tóc rồi cười:
“Đẹp không?”
Em gái gật đầu.
“Đẹp.”
Cô nói:
“Chị sẽ giữ.”
Chiếc kẹp theo cô trong những ngày xa nhà.
Cô thỉnh thoảng lấy ra nhìn.
Không phải vì nó đẹp.
Mà vì nó nhắc đến cô em gái nhỏ.
Trong một lá thư, cô viết:
“Chị vẫn giữ chiếc kẹp tóc em cho.”
Người em đọc thư rồi vui lắm.
Cô chờ ngày chị trở về để được nhìn thấy chiếc kẹp một lần nữa.
Nhưng người chị không trở về.
Chiếc kẹp được trao lại cho gia đình.
Người em nhận nó.
Cô cầm trong tay rất lâu.
Nhiều năm sau, cô vẫn giữ chiếc kẹp.
Khi đã có con, cô kể:
“Ngày trước mẹ tặng chiếc kẹp này cho dì.”
Đứa trẻ hỏi:
“Dì có đẹp không?”
Cô cười:
“Dì rất đẹp.”
Câu trả lời khiến ký ức trở nên gần gũi.
Không phải một cái tên trong lịch sử.
Không phải một con số.
Mà là một cô gái trẻ từng thích làm đẹp, từng có em gái, từng có gia đình và những người yêu thương mình.
Chiếc kẹp tóc nhỏ bé đã giữ lại hình ảnh ấy.
Và qua lời kể của người em, câu chuyện về cô gái tiếp tục được truyền lại.



