Cô giáo dạy chữ trong hầm trú bom
Năm 1966, bà là giáo viên cắm bản ở vùng núi Quảng Bình. Trong những đêm oanh tạc, bà dẫn học trò vào hầm và dạy chữ bằng than củi viết lên ván gỗ, bởi "bom đạn có thể xóa nhòa bản làng, nhưng không xóa được chữ nghĩa và hi vọng".
Lan tình nguyện ra miền Nam trong phong trào "Ba sẵn sàng". Điểm trường của bà là một hang đá nhỏ, bốn bề đá chênh vênh, nhưng khi nghe tiếng bom rơi, bà lại xếp học trò ngồi thành vòng tròn và kể chuyện lịch sử dân tộc bằng những viên sỏi và than hồng. "Các em có biết tại sao Thăng Long tồn tại?" - đó là câu hỏi thường trực. Trong năm 1968, một máy bay Mỹ rải bom xuống gần hang, sức nổ làm sập cửa. Bà và học sinh bị vây trong hang suốt 3 ngày. Nhờ giọng hát của bà, những tiếng nấc của trẻ thơ dần lắng xuống. Khi được giải cứu, bà cầm lại cuốn sổ ghi chép dạy học dính đầy máu, vẫn giữ nguyên câu thơ của Tố Hữu: "Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác ơi, tim con..." Bà vẫn đi dạy cho đến năm 1975, khi hòa bình lập lại, bà mới trở về Hà Nội, nhưng vẫn mang theo mùi đất đỏ miền Trung trong hành trang cuộc đời.



