Cô giao liên bên triền sông
Cô giao liên bên triền sông
Phạm Thị Lan quê ở Quảng Trị. Khi mới ngoài hai mươi tuổi, Lan tham gia lực lượng giao liên.
Tuyến đường cô phụ trách chạy dọc một con sông. Ban ngày, Lan thường kiểm tra các lối đi; ban đêm, cô đưa tài liệu và hướng dẫn cán bộ vượt qua những đoạn đường nguy hiểm.
Một đêm mưa lớn, nước sông dâng nhanh. Một tổ công tác đang chờ ở bờ bên kia.
Lan quyết định tìm một lối vòng an toàn hơn.
Cô dẫn mọi người men theo đường rừng, vượt qua nhiều đoạn lầy lội rồi đến vị trí tập kết trước giờ quy định.
Người chỉ huy hỏi:
“Em không sợ sao?”
Lan đáp:
“Có chứ. Nhưng nếu mình không đi thì người khác phải chờ.”
Câu trả lời ấy khiến mọi người nhớ mãi.
Sau chiến tranh, Lan trở về quê. Con đường năm xưa nay đã thành đường làng rộng rãi.
Mỗi khi nhìn dòng sông, Lan lại nhớ những người đồng đội cũ.
Cô nói với lớp trẻ: “Ngày ấy chúng tôi chỉ mong đất nước được bình yên.”
Đó cũng là điều cô coi là phần thưởng lớn nhất của một người từng đi qua thời hoa lửa.



