Cô giao liên Phạm Thị Hòa – Bông lúa vàng đồng chiêm trũng (Thái Bình)
Phạm Thị Hòa quê ở Hưng Hà (Thái Bình), vùng chiêm trũng đầy bùn lầy và gió nồm. Hòa là con gái duy nhất trong gia đình có bốn anh em trai đều ra trận. Mẹ Hòa mất sớm, cha già yếu, nhưng Hòa không chịu ở lại mà xin làm giao liên cho huyện.
Con đường của Hòa không phải rừng núi hiểm trở mà là những ruộng lúa mênh mông, bùn sâu tới nửa đùi. Chị phải đi giữa đêm, lội qua mương, vượt đê, qua những lối nhỏ trơn trượt mà chỉ ai sinh ra ở vùng chiêm mới quen được. Nhiều đêm trăng non, sương lạnh quấn vai, Hòa đi gần 10km để trao thư, mang chỉ thị từ huyện về xã.
Một lần, giặc phục kích ở cống Đồng Đắc. Hòa nhìn thấy bóng lính từ xa liền nhảy xuống ao, lặn xuống lớp rau muống dày. Chị nằm im hơn 20 phút trong nước lạnh buốt, giữ bọc tài liệu trên ngực, chỉ nhô mũi lên thở dưới lớp rau phủ. Khi địch đi khỏi, Hòa lên bờ, run lập cập, nhưng vẫn tiếp tục nhiệm vụ.
Trong một lần khác, chị phải mang tài liệu về xã Quỳnh Phụ – trời mưa trắng trời, lũ từ thượng nguồn tràn về, nước sâu đến bụng. Hòa dùng dây chuối buộc tài liệu vào lưng, vừa lội vừa giữ thăng bằng. Có lúc nước cuốn chị ngã dúi dụi, nhưng Hòa cắn răng đứng dậy. Cả đường dài hơn 4 tiếng mới đến nơi.
Hòa từng bị địch bắt trong một cuộc càn quét, chúng hỏi cung suốt 18 tiếng. Nhưng chị không hé lộ một lời. Đêm đó, đồng đội giải cứu, kéo chị ra khỏi đồn. Hòa gầy yếu, người bầm tím, nhưng sáng hôm sau, chị lại xin nhận nhiệm vụ tiếp.
Những người già ở Hưng Hà kể rằng: “Nó nhỏ, trắng trẻo như bông lúa mà gan lì như sắt đá.” Câu chuyện của Hòa sống mãi trong ký ức vùng chiêm trũng Thái Bình – nơi những cô gái đi trong bóng đêm để giữ mạch liên lạc sống còn của kháng chiến.



