Cô giao liên và chiếc khăn tay
Lan làm giao liên từ năm 17 tuổi, khăn tay mẹ tặng luôn bên người.
Con đường rừng đầy mìn và bom vùi lấp dấu chân nhỏ bé của cô.
Một lần bị trực thăng đuổi bắn, Lan ngã xuống sườn dốc đá.
Túi thư mở bung nhưng cô vẫn ôm chặt vào ngực.
Đồng đội tới nơi chỉ thấy chiếc khăn tay thấm máu cạnh những phong thư còn nguyên.
Họ gọi đó là sự kiêu hãnh của người con gái Việt Nam.
Lan ra đi khi còn chưa biết yêu là gì.
Những lá thư ấy đã tiếp sức cho bao trận đánh thắng lợi.
Mẹ cô giữ lại chiếc khăn rách như báu vật.
Thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ và nói: “Con gái mẹ vẫn đang tiếp tục chuyến đi.”



