Cô giáo trong vùng giải phóng
Cô giáo trong vùng giải phóng
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tại một vùng giải phóng ở miền Nam, cô giáo trẻ Nguyễn Thị Lan được giao nhiệm vụ mở lớp học cho trẻ em trong rừng. Lớp học chỉ có vài bộ bàn ghế thô sơ làm bằng tre nứa.
Ban ngày, cô dạy chữ cho học sinh; ban đêm lại cùng dân quân đào hầm trú ẩn. Mỗi khi máy bay địch xuất hiện, cả lớp nhanh chóng xuống hầm rồi tiếp tục học ngay khi tiếng bom ngừng lại.
Thiếu sách vở, cô Lan tự chép từng bài học lên những tấm bảng gỗ. Nhiều học sinh phải đi bộ hàng cây số xuyên rừng để đến lớp. Dù gian khổ, các em vẫn chăm chỉ học tập vì tin rằng tương lai đất nước cần những người có tri thức.
Một lần, trường học bị bom đánh sập. Ngay hôm sau, cô và bà con dựng lại lớp học dưới tán cây lớn. Cô nói với học trò: “Bom đạn có thể phá nhà, nhưng không thể phá được ước mơ học tập”.
Sau hòa bình, nhiều học sinh của cô đã trở thành cán bộ, bác sĩ, kỹ sư. Họ luôn nhớ về người cô giáo năm nào đã gieo những con chữ đầu tiên giữa thời hoa lửa.



