Cô Giáo Trong Vùng Sơ Tán
Trong những năm chiến tranh, cô giáo Nguyễn Thị Hạnh theo học sinh sơ tán về vùng nông thôn. Dù thiếu thốn đủ bề, cô vẫn duy trì lớp học để các em không bị gián đoạn việc học.
Khi chiến tranh lan rộng ra miền Bắc, nhiều trường học phải sơ tán về vùng quê để tránh bom đạn. Nguyễn Thị Hạnh khi ấy là một giáo viên trẻ.
Lớp học của cô được dựng trong một ngôi nhà tranh. Bàn ghế đơn sơ, bảng đen chỉ là tấm gỗ sơn lại.
Mỗi buổi sáng, học sinh đi bộ qua cánh đồng để đến lớp. Có ngày phải học trong tiếng máy bay vọng xa.
Nhưng cô Hạnh luôn cố gắng giữ cho lớp học vui vẻ. Cô kể chuyện, đọc thơ và khuyến khích học sinh mơ ước về tương lai.
Một lần, khi có báo động, cả lớp phải chạy xuống hầm trú ẩn. Sau khi an toàn, cô lại tiếp tục bài giảng như chưa có gì xảy ra.
Nhiều học sinh của cô sau này trở thành kỹ sư, bác sĩ.
Họ luôn nhớ đến cô giáo năm xưa đã giúp mình tiếp tục học tập trong những ngày khó khăn



