Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÓ MỘT "PA-VEN” GIỮA THỜI HOA RỰC LỬA

Hưng Yên03/12/2025VŨ THỊ NGỌC HÀ & ĐINH THỊ HỒNG GẤM (Đoàn trường THPT Nguyễn Trung Ngạn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÓ MỘT "PA-VEN” GIỮA THỜI HOA RỰC LỬA

Chúng ta đang sống trong một đất nước với bóng dáng hòa bình ngập tràn khắp nẻo đường ngõ phố, với những đứa trẻ được tự do chơi đùa và những nụ cười luôn xinh tươi rạng rỡ. Nhưng đằng sau hết thảy đẹp đẽ ấy là máu, xương, mồ hôi và nước mắt của những con người đã hiến dâng đời mình đổi lấy bình yên, những con người với “dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ”.

Hưng Yên – mảnh đất địa linh nhân kiệt, cũng từng mang trong mình hàng ngàn vết thương từ quá khứ, chịu bao nỗi đau, nỗi mất mát bởi súng đạn quân thù. Nơi ấy có một dáng hình, một “Pa-ven” giữa tháng ngày rực lửa: Anh hùng, liệt sĩ Vương Đình Cung – con người của sự dấn thân, anh dũng và kiên cường.

Liệt sĩ Vương Đình Cung sinh năm 1943, quê ở thôn Hoàng Lê, xã Phan Đình Phùng, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên, nhập ngũ tháng 4/1965, nguyên là Trợ lý tổ chức kiêm thống kê Ban Chính trị - Phòng Hậu cần B3 (nay là Phòng Chính trị, Cục hậu cần, Quân đoàn 3), Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Anh là con trai duy nhất của nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hưng Yên, Tỉnh ủy Hải Hưng Lê Quý Quỳnh (tên thật là Vương Văn Thành), nhưng anh chưa bao giờ dựa vào đó mà đi lên. Lần duy nhất anh nhờ “uy” bố là khi anh xung phong lên đường chiến đấu tại chiến trường miền Nam với bức thư để lại “cho con về dưới ấy nhập ngũ”.

Đầu năm 1965, khi đang là sinh viên năm thứ nhất Khoa Cơ khí Nông nghiệp, Trường Đại học Nông nghiệp, viết đơn xin nhập ngũ và tình nguyện vào miền Nam chiến đấu với tinh thần “vào Nam chỉ để ra trận”. Anh từng nói với bạn bè: “Không thể để ý nghĩ nào hơn ý nghĩ về Đảng”. Trong thư gửi cho cha mình, anh viết: “Thưa bố, con sẽ đi bộ đội, con rất thích, nguyện vọng của con trở thành chiến sỹ cách mạng”. Trong thư gửi cho em gái ngày 1/5/1965, Vương Đình Cung đã trích câu nói của nhân vật Pavel Corsaghin trong tác phẩm “Thép đã tôi thế đấy”: “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí”; rồi căn dặn em: “Đời bộ đội quá gian nan, nhưng gian nan bao nhiêu anh cũng chịu đựng và vượt qua được. Em còn bé nhưng rèn luyện cho mình là vừa, có thế ta mới sống một cách có ích…”.

Ngày 7-5-1970, trong một chuyến công tác tại huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum, đơn vị của anh bị địch bao vây. Nhưng vòng vây ấy chưa bao giờ, cũng không bao giờ có thể làm nhụt chí những người chiến sĩ lao mình vào biển lửa, chiến đấu với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Ngay cả khi lực lượng hai bên quá chênh lệch, Vương Đình Cung và đồng đội vẫn chiến đấu quyết liệt với quân thù. Hết đạn, anh đã dùng lưỡi lê xông lên đánh giáp lá cà với địch và anh dũng hy sinh trong trận chiến đó. Trong trận này, anh còn cất giấu được tài liệu không để lọt vào tay địch. Chiếc ba lô anh đem giấu kĩ trước khi ngã xuống.

Ngay sau khi Vương Đình Cung hy sinh, Trung ương Đoàn đã phát động phong trào học tập noi theo anh. Với câu nói nổi tiếng “Vào Nam là để ra trận”, anh được ví như Pa-ven của thanh niên miền Bắc.

Sự hy sinh của anh hùng, liệt sĩ Vương Đình Cung là một minh chứng cho những công lao, tinh thần xả thân, chiến đấu quên mình của những người con đất Việt khi ấy và là tấm gương để thế hệ trẻ ngày nay noi theo. Tên của anh sẽ sáng chói với hòa bình hôm nay, với những ngày tháng đẹp đẽ sau này và được khắc ghi mãi mãi như con người anh dũng của một thời đỏ lửa của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn