Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Cô Năm Kim Hồng – Người con gái Long Khánh giữa những năm tháng không quên

Đồng Tháp15/08/2026Nguyễn Thành Đạt (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đi qua chiến tranh không để lại cho mình những tháng ngày bình yên, mà để lại cho quê hương một phần ký ức không thể phai mờ. Có những người phụ nữ tưởng như rất đỗi bình dị, nhưng khi đất nước đứng trước thử thách, họ đã trở thành những người kiên cường, gan góc, đặt việc nước lên trên hạnh phúc riêng tư.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên mảnh đất Mỹ Tho – Tiền Giang, có một người phụ nữ như thế. Đó là bà Thái Thị Kim Hồng, thường được cán bộ, đồng chí và nhân dân thân thương gọi là cô Năm Kim Hồng – nguyên Tỉnh ủy viên, nguyên Hội trưởng Hội Phụ nữ tỉnh Mỹ Tho, nay là tỉnh Tiền Giang.

Cô Năm Kim Hồng là người con của xã Long Khánh, huyện Cai Lậy, một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Ngày nay, tên bà vẫn được nhắc nhớ trên chính quê hương mình: trường THCS Thái Thị Kim Hồng nằm tại xã Long Khánh và một tuyến đường ở khu vực Cai Lậy cũng mang tên bà.

Những năm tháng không thể quên

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nếu trở về với những năm tháng ấy, chúng ta sẽ hình dung được một miền quê Nam Bộ chìm trong khói lửa. Những con sông, bờ ruộng, vườn cây vốn thân thuộc với người dân quê bỗng trở thành những địa bàn hoạt động đầy hiểm nguy. Mỗi chuyến đi, mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi căn nhà che chở cho cán bộ cách mạng đều có thể phải trả giá bằng sự sống.

Trong hoàn cảnh ấy, người phụ nữ cách mạng không chỉ làm công tác vận động quần chúng, chăm lo hậu phương mà còn trực tiếp tham gia vào những công việc đầy nguy hiểm. Cô Năm Kim Hồng cũng đã sống và hoạt động trong hoàn cảnh như vậy.

Có thời gian, do bị địch theo dõi, tổ chức phải đưa cô Năm đến tá túc tại nhà má Lê Thị Khéo. Để che mắt địch, cô được bố trí giả làm một người học trò học may. Một người cán bộ từng giữ cương vị lãnh đạo Hội Phụ nữ tỉnh, từng hoạt động giữa vùng chiến sự, giờ phải sống lặng lẽ dưới một thân phận bình thường để tránh sự truy lùng của kẻ địch

Chi tiết ấy nghe qua thật giản dị, nhưng phía sau là cả một câu chuyện về sự gan dạ và khả năng chịu đựng của người cán bộ cách mạng.

Bởi trong chiến tranh, nguy hiểm không phải lúc nào cũng đến từ tiếng súng. Có khi đó là ánh mắt dò xét của một người lạ, một tin báo bất ngờ, một cuộc kiểm tra của địch, hay chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể làm lộ nơi trú ẩn.

Thế nhưng cô Năm vẫn kiên cường bám trụ, chấp nhận cuộc sống gian khổ, âm thầm giữ vững nhiệm vụ mà tổ chức giao phó.

Người phụ nữ giữa lòng nhân dân

Một trong những điều làm nên sức mạnh của cách mạng chính là lòng dân.

Những người cán bộ hoạt động trong vùng địch kiểm soát không thể tồn tại nếu không có sự chở che của nhân dân. Đằng sau một người cán bộ an toàn là biết bao người dân bình thường đã âm thầm góp sức: một mái nhà, một bữa cơm, một chuyến đò, một lời nói dối để đánh lạc hướng quân thù.

Câu chuyện về cô Năm Kim Hồng gắn với gia đình má Lê Thị Khéo cũng cho thấy rõ điều đó. Khi cô Năm bị địch theo dõi, gia đình má đã chấp nhận che chở cho người cán bộ cách mạng, dù biết rằng nếu bị phát hiện, bản thân và gia đình có thể đối diện với những hiểm nguy khôn lường.

Trong những năm tháng ấy, tình đồng chí, nghĩa đồng bào trở thành một sức mạnh đặc biệt.

Người phụ nữ cách mạng không đơn độc. Sau lưng họ là nhân dân. Và chính niềm tin của nhân dân đã tiếp thêm sức mạnh để những người như cô Năm Kim Hồng vượt qua những ngày tháng gian lao nhất.

Một thời “hoa lửa”

Gọi đó là “thời hoa lửa” có lẽ bởi tuổi trẻ của một thế hệ đã nở giữa bom đạn.

Họ không có những năm tháng thanh xuân bình thường. Thay vì những buổi hẹn hò, những ước mơ riêng tư hay một mái ấm yên bình, họ phải đối mặt với sự truy bắt, những cuộc hành quân, những đêm dài trong căn cứ và những ngày sống giữa vòng vây của kẻ thù.

Nhưng chính trong lửa đạn ấy, vẻ đẹp của con người lại càng tỏa sáng.

Ở cô Năm Kim Hồng, đó là vẻ đẹp của một người phụ nữ Nam Bộ giàu tình cảm nhưng cũng vô cùng cứng cỏi; một người cán bộ biết đặt lợi ích của cách mạng, của quê hương và nhân dân lên trên những gian khổ của bản thân.

Từ một người con gái quê Long Khánh, cô Năm đã trưởng thành trong phong trào cách mạng và đảm nhận những trọng trách quan trọng, trở thành Tỉnh ủy viên, Hội trưởng Hội Phụ nữ tỉnh Mỹ Tho trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Đó không chỉ là một chức vụ. Đó còn là sự ghi nhận đối với một quá trình phấn đấu, cống hiến và trưởng thành giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.

Tên người còn ở lại với quê hương

Chiến tranh đã kết thúc. Những con đường ngày nay đã rộng hơn, những mái trường vang tiếng trẻ thơ, những vườn cây quê Cai Lậy xanh tốt qua từng mùa.

Nhưng lịch sử không biến mất.

Lịch sử vẫn hiện diện trong tên những con đường, mái trường và trong ký ức của những người từng sống qua chiến tranh.

Tên Thái Thị Kim Hồng được đặt cho một trường THCS ở Long Khánh – quê hương của bà. Điều đó mang một ý nghĩa đặc biệt. Mỗi ngày, các em học sinh bước qua cổng trường mang tên một người phụ nữ của thế hệ đi trước; có thể các em chưa từng biết chiến tranh là gì, chưa từng nghe tiếng bom đạn, nhưng chính việc học tập dưới mái trường ấy cũng là một cách để thế hệ hôm nay tiếp nhận và gìn giữ ký ức về quê hương

Một cái tên trên bảng trường, một con đường mang tên người nữ anh hùng – tưởng như chỉ là những điều bình dị, nhưng đó chính là cách quê hương lưu giữ lịch sử.

Để mỗi thế hệ mai sau hiểu rằng: cuộc sống thanh bình hôm nay không tự nhiên mà có.

Lời nhắn gửi từ “thời hoa lửa”

Khi nhắc đến cô Năm Kim Hồng, chúng ta không chỉ nhắc đến một người cán bộ cách mạng, một nguyên Tỉnh ủy viên hay nguyên Hội trưởng Hội Phụ nữ tỉnh Mỹ Tho.

Điều đáng nhớ hơn cả là hình ảnh một người phụ nữ quê Cai Lậy đã sống một cuộc đời gắn bó với quê hương, với nhân dân và với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Những năm tháng cô Năm từng trải qua đã trở thành một phần của lịch sử quê hương Long Khánh, Cai Lậy và Tiền Giang.

Có thể thời gian sẽ làm phai màu những trang giấy cũ. Những người từng trực tiếp trải qua chiến tranh rồi cũng lần lượt đi xa. Nhưng ký ức về họ vẫn cần được kể lại.

Bởi nếu thế hệ hôm nay chỉ biết đến hòa bình mà không biết những con người đã góp phần làm nên hòa bình ấy, thì chúng ta sẽ khó hiểu hết giá trị của cuộc sống hiện tại.

Câu chuyện về cô Năm Kim Hồng vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người phụ nữ. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ phụ nữ Việt Nam trong thời chiến – những người đã biến lòng yêu nước thành hành động, biến sự dịu dàng thành sức mạnh, biến gian khổ thành ý chí và biến những năm tháng tuổi trẻ thành những mùa hoa rực rỡ giữa chiến tranh.

Quê hương Cai Lậy hôm nay đã đổi thay. Những dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, những vườn cây vẫn xanh, trẻ em vẫn cắp sách đến trường. Và ở nơi ấy, tên Thái Thị Kim Hồng vẫn được nhắc nhớ.

Như một lời tri ân.

Như một nén hương lòng gửi về quá khứ.

Và như một lời nhắc nhở đối với thế hệ hôm nay:

Hãy sống xứng đáng với những năm tháng mà cha anh đã hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình.

Bởi có những mùa hoa chỉ có thể nở một lần.

Và có một “thời hoa lửa” mà mỗi khi nhắc lại, chúng ta càng thêm trân trọng quê hương, đất nước và những con người đã làm nên lịch sử: Thái Thị Kim Hồng, cô Năm Kim Hồng – người con của Long Khánh, người phụ nữ của một thời hoa lửa, một cái tên đã trở thành ký ức đẹp trong lịch sử cách mạng quê hương Cai Lậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn