Bài viết

Có những giọt nước mắt, hơn nửa thế kỷ vẫn chưa kịp khô

Nghệ An02/07/2026Trần Thị Oanh (xã Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những giọt nước mắt, hơn nửa thế kỷ vẫn chưa kịp khô

Người ta thường nghĩ rằng một người lính từng đi qua chiến tranh sẽ có trái tim rắn như thép. Nhưng không. Năm tháng có thể làm mái tóc bạc đi, có thể xóa những vết thương trên da thịt, nhưng không thể xóa ký ức về những đồng đội đã ngã xuống.

Người lính Trần Đức Hạnh ở đất mẹ Nghĩa Đồng kể, chiến tranh khốc liệt đến mức mỗi lần hành quân đều phải chuẩn bị tinh thần rằng có thể sẽ không còn gặp lại nhau. Buổi sáng còn cùng nhau ăn vội nắm cơm, chia nhau ngụm nước. Đến chiều, đã có người nằm lại giữa khói bom.

Điều đau đớn nhất không phải là tiếng súng, cũng không phải những trận đánh ác liệt. Mà là sau trận chiến, khi điểm danh đơn vị, những cái tên quen thuộc mãi mãi không còn ai đáp lại.

Có những người lính chưa kịp gửi lá thư cuối cùng về cho mẹ. Có người còn chưa kịp nhìn mặt đứa con vừa chào đời. Có người ngã xuống khi tuổi đời chỉ vừa đôi mươi, mang theo bao ước mơ còn dang dở. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Mỗi khi nhắc đến đồng đội, giọng ông vẫn nghẹn lại. Đôi mắt đã chứng kiến biết bao trận mạc giờ lại đỏ hoe vì những ký ức không thể nguôi ngoai.

Ông nói rằng người còn sống có thể già đi, nhưng những người đã hy sinh thì mãi mãi ở lại tuổi thanh xuân. Chính vì thế, mỗi ngày được sống trong hòa bình hôm nay đều là món quà được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và cả mạng sống của biết bao người lính. Có những vết thương sẽ lành theo thời gian. Nhưng có những ký ức, chỉ cần nhắc đến tên đồng đội, nước mắt vẫn rơi như ngày hôm qua. Đó là nỗi đau của chiến tranh. Và cũng là lời nhắc nhở để mỗi thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình mà chúng ta đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Có những giọt nước mắt, hơn nửa thế kỷ vẫn chưa kịp khô | Câu chuyện thời hoa lửa