Bài viết

Nguyễn Sinh Cung

Có những cuộc đời mà mỗi bước chân đều in dấu lên lịch sử. Cuộc đời Nguyễn Tất Thành — người sau này trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của cả dân tộc — là một trong những cuộc đời như thế. Không phải ngẫu nhiên mà tên Người được khắc ghi vào từng trang sử vàng của đất nước, không phải ngẫu nhiên mà hàng triệu trái tim người Việt vẫn thổn thức mỗi khi nhắc đến Bác. Bởi vì Bác không chỉ là một lãnh tụ — Bác là hiện thân của lòng yêu nước vô

Nghệ An26/08/2026Liên chi Đoàn khoa Công nghệ Cơ điện và Điện tử (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )1 lượt xem0 lượt chia sẻ

         Có những cuộc đời mà mỗi bước chân đều in dấu lên lịch sử. Cuộc đời Nguyễn Tất Thành — người sau này trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của cả dân tộc — là một trong những cuộc đời như thế. Không phải ngẫu nhiên mà tên Người được khắc ghi vào từng trang sử vàng của đất nước, không phải ngẫu nhiên mà hàng triệu trái tim người Việt vẫn thổn thức mỗi khi nhắc đến Bác. Bởi vì Bác không chỉ là một lãnh tụ — Bác là hiện thân của lòng yêu nước vô bờ bến, của ý chí kiên cường không gì bẻ gãy được. Sinh ra tại làng Sen, xứ Nghệ, trong một gia đình nhà nho yêu nước, cậu bé Thành đã sớm chứng kiến cảnh lầm than của đồng bào dưới ách thực dân. Những đứa trẻ gầy guộc bên vệ đường, những người nông dân lưng còng vì sưu thuế nặng nề, những tiếng khóc nghẹn ngào trong đêm tối — tất cả đã in sâu vào ký ức người thiếu niên ấy như những vết thương không lành. Cha ông, cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, dạy con một điều giản dị mà thấm thía: "Nước mất thì nhà tan. Muốn cứu nhà, phải cứu nước trước." Lời dạy ấy gieo vào tâm hồn người thanh niên trẻ một ngọn lửa — ngọn lửa của lòng yêu nước — mà không một gió sương nào của cuộc đời có thể dập tắt được. ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ bến cảng Nhà Rồng, người thanh niên hai mươi mốt tuổi ra đi với hai bàn tay trắng, chỉ mang theo một ý chí sắt đá: tìm ra con đường cứu nước. Trên những con tàu vượt đại dương, Người làm đủ nghề cực nhọc — phụ bếp, cào tuyết, chụp ảnh dạo, lao động chân tay… — để tồn tại và học hỏi. Ở London lạnh giá, ở Paris hoa lệ, ở New York phồn hoa, Người đều sống trong nghèo túng. Nhưng chưa một ngày nào Người quên bổn phận với quê hương. Đêm đêm, dưới ánh đèn leo lét, Bác lật từng trang sách, tra từng con chữ ngoại ngữ, không phải để tiến thân mà để hiểu thêm về thế giới — để tìm ra con đường giải phóng cho dân tộc mình. Điều đáng trân trọng hơn cả là lối sống của Bác trong những tháng năm gian khổ ấy. Trong khi nhiều người bôn ba xứ người tìm kiếm danh lợi cho bản thân, Bác chắt chiu từng đồng tiền ít ỏi để mua sách, học thêm ngoại ngữ, gửi bài viết tố cáo chế độ thực dân về các tờ báo tiến bộ. Bác ăn uống đạm bạc, mặc quần áo vá chằng vá đụp, nhiều hôm chỉ có mẩu bánh mì qua ngày — nhưng trái tim thì luôn rực cháy vì hai chữ thiêng liêng: Tổ quốc. Bác không sống vì mình. Bác sống vì hàng triệu người dân đang rên siết dưới gông cùm nô lệ, vì những đứa trẻ chưa bao giờ biết ngày mai của mình là gì. Hơn ba mươi năm bôn ba, ba lần bị bắt, vô số lần đối mặt với hiểm nguy và cái chết — thế mà Người không một lần nản lòng. Từ Pháp sang Liên Xô, từ Trung Quốc về Việt Bắc, ngọn lửa lý tưởng trong Bác chưa bao giờ lụi tàn. Đến khi đất nước độc lập, khi đã là Chủ tịch của một quốc gia, Bác vẫn sống trong căn nhà sàn đơn sơ giữa vườn cây Phủ Chủ tịch, vẫn mặc bộ quần áo kaki bạc màu, vẫn ăn bữa cơm dân dã với cà pháo, rau luộc. Không xa hoa, không tư lợi, không một tấc đất riêng tư — cả cuộc đời Người hiến dâng trọn vẹn cho nhân dân, đến hơi thở cuối cùng. Ngày hôm nay, trong thời bình với đầy đủ cơm no áo ấm, khi cầm trên tay tấm thẻ đoàn viên hay ngồi trong phòng họp ban chấp hành, mỗi chúng ta hãy một lần lặng lại mà nghĩ: những gì ta đang có hôm nay được đánh đổi bằng bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và xương máu của thế hệ đi trước. Bác Hồ không để lại cho chúng ta vàng bạc hay địa vị — Bác để lại một ngọn lửa. Ngọn lửa của lòng yêu nước không đòi hỏi điều kiện, của tinh thần phục vụ không màng danh lợi, của ý chí vươn lên dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu. Ngọn lửa ấy không tự nhiên cháy mãi — nó cần mỗi đoàn viên, mỗi cán bộ trẻ hôm nay tiếp thêm nhiên liệu bằng chính hành động, lối sống và lý tưởng của mình. Mỗi việc tốt, mỗi sự cố  gắng,  mỗi  tấm  lòng  yêu  thương  đều  là  những  cánh  hoa  góp  phần  làm  nên   “ngọn lửa”  của  chính  mình - một  thời  tuổi  trẻ  sống  có  lý  tưởng,  có  trách nhiệm,  và  có  tình  yêu  với  gia  đình,  quê  hương, đất   nước. Bởi thế hệ nào cũng có thời hoa lửa của riêng mình — và thời hoa lửa của chúng ta đang bắt đầu, ngay từ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn