Người có công giúp đỡ cách mạng

Có những ngọn lửa cháy suốt một đời người

TP. Hồ Chí Minh10/08/2026Đoàn xã Thanh An (Xã Thanh An)10 lượt xem0 lượt chia sẻ
Có những ngọn lửa cháy suốt một đời người

     Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng biết bao câu chuyện về những con người bình dị nhưng mang trong mình lý tưởng lớn lao. Họ đã dành trọn tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng để đổi lấy hòa bình cho đất nước. Sau ngày thống nhất, họ không dừng lại ở những chiến công đã qua mà tiếp tục cống hiến bằng tri thức, kinh nghiệm và trách nhiệm đối với sự nghiệp xây dựng quê hương. Dẫn chứng là người ông mà tôi chỉ còn nhớ chút gì trong ký ức, qua lời kể của bà, của mẹ.

     Ông ngoại tôi tên: Trịnh Văn Chuyền là một trong những con người như thế,

điều khiến tôi chú ý đầu tiên khi được mẹ tìm kiếm nhửng tài liệu ông để lại, không phải là những tấm bằng khen, mà là một tờ quyết định đã úa vàng theo năm tháng. Mép giấy đã sờn, những nếp gấp hằn sâu bởi thời gian, nhưng từng dòng chữ vẫn còn rõ nét.

     Đó là Quyết định của Chủ tịch Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam ngày 20 tháng 6 năm 1976, trao tặng Huân chương Quyết thắng hạng Nhất cho đồng chí Trịnh Văn Chuyền, người con của xã Thanh Tuyền, huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé, nhằm ghi nhận quá trình phục vụ và cống hiến cho sự nghiệp cách mạng. Tài liệu này phản ánh việc Chính phủ Cách mạng lâm thời tiếp tục thực hiện công tác khen thưởng đối với những người có thành tích trong kháng chiến ở giai đoạn ngay sau ngày đất nước thống nhất. (Chính phủ)

     Nhẹ nhàng vuốt lại tờ quyết định đã nhuốm màu thời gian, mẹ tôi mỉm cười kể lại :

    Ông từng nói: "Đó không phải là phần thưởng của riêng ông, mà là của cả những đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng chiến tranh."

     Lời nói mộc mạc ấy khiến tôi hiểu rằng, phía sau tấm huân chương là cả một chặng đường dài đầy gian khổ của một thế hệ đã sống trọn vẹn với hai chữ Tổ quốc.

Tuổi trẻ gửi lại chiến trường

      Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, người thanh niên Trịnh Văn Chuyền sớm giác ngộ cách mạng. Ông tham gia hoạt động với một niềm tin giản dị: đất nước muốn có hòa bình thì phải có những người dám đứng lên bảo vệ.

Ông từng kể rằng thời ấy, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo, chút muối rang hay rau rừng. Những đêm hành quân giữa rừng sâu, người chiến sĩ vừa phải đối mặt với bom đạn, vừa chống chọi với sốt rét, thiếu thuốc men và muôn vàn hiểm nguy.

      Nhưng giữa gian khổ ấy, điều khiến ông nhớ nhất không phải là sự khắc nghiệt của chiến tranh, mà là tình đồng chí, đồng đội. Đó là những lần cùng nhau san sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm, là những đêm thức trắng bên nhau để hoàn thành nhiệm vụ. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp họ vượt qua những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua.

Ông từng nói với mẹ:

     "Bọn ông lúc ấy không nghĩ đến lập công hay được khen thưởng. Chỉ mong đất nước sớm hòa bình để người dân không còn phải chịu cảnh ly tán. "Đó cũng là suy nghĩ chung của biết bao người đã góp phần làm nên mùa xuân đại thắng năm 1975.

Phần thưởng của một thời cống hiến

     Ngày đất nước thống nhất, niềm vui lớn nhất của những người lính không phải là trở thành người hùng, mà là được chứng kiến non sông liền một dải.

     Một năm sau, ngày 20 tháng 6 năm 1976, ông Trịnh Văn Chuyền được trao tặng Huân chương Quyết thắng hạng Nhất. Đó là sự ghi nhận của Nhà nước đối với quá trình hoạt động và phục vụ cách mạng của ông trong những năm tháng đầy gian khó.

     Tấm huân chương ấy không chỉ là niềm tự hào của cá nhân ông, mà còn là minh chứng cho sự cống hiến của biết bao người con Bình Dương (khi đó thuộc tỉnh Sông Bé) đã âm thầm góp sức vào thắng lợi chung của dân tộc.

Từ người chiến sĩ đến người thầy

     Nếu chiến tranh là nơi tôi luyện ý chí thì hòa bình lại mở ra một con đường cống hiến mới.

     Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong kháng chiến, ông Trịnh Văn Chuyền tiếp tục tham gia công tác trong hệ thống chính trị và được phân công làm công tác giảng dạy, đào tạo cán bộ tại Trường Đảng.

     Đó là một công việc lặng lẽ nhưng vô cùng quan trọng. Ông không còn cầm súng, nhưng vẫn tiếp tục "giữ lửa" bằng những bài giảng về lịch sử Đảng, truyền thống cách mạng, đạo đức người cán bộ và trách nhiệm trước Nhân dân.

    Những bài học của ông không chỉ đến từ giáo trình mà còn được đúc kết từ chính cuộc đời mình. Mỗi khi kể về chiến tranh, ông không nói nhiều đến chiến công, mà nhắc nhiều hơn về sự hy sinh của đồng đội và giá trị của hòa bình. Ông thường nhắn nhủ học viên: "Đất nước hôm nay có được là nhờ biết bao người đã nằm xuống. Người cán bộ phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy." Đó không chỉ là một lời dặn, mà còn là triết lý sống ông gìn giữ suốt cuộc đời.

Người truyền lửa

     Nhiều thế hệ cán bộ từng học tập dưới sự hướng dẫn của ông vẫn nhớ hình ảnh một người giảng viên giản dị, gần gũi nhưng luôn nghiêm túc trong công việc.

     Ông không bao giờ lên lớp bằng những bài diễn văn khô cứng. Ông kể chuyện. Ông kể về những người đồng đội đã ngã xuống. Ông kể về những ngày cả đơn vị chia nhau từng nắm cơm. Ông kể về niềm hạnh phúc khi lá cờ Tổ quốc tung bay trong ngày thống nhất. Chính những câu chuyện ấy đã khiến lịch sử trở nên gần gũi hơn với lớp trẻ. Ông luôn tin rằng, giáo dục truyền thống không phải là kể lại quá khứ bằng những con số, mà phải giúp người nghe hiểu được giá trị của sự hy sinh để biết trân trọng cuộc sống hôm nay.

Thời hoa lửa – ngọn lửa chưa bao giờ tắt

     Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ. Những mái tóc xanh năm nào nay đã bạc trắng. Nhìn vào di ảnh của ông trong ánh mắt của ông tôi vẫn cảm nhận được một ngọn lửa chưa bao giờ tắt. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước. Là niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng. Là trách nhiệm của một người đảng viên suốt đời tận tụy với Đảng, với Nhân dân. Có lẽ, điều đáng quý nhất ở ông không nằm ở những tấm huân chương hay bằng khen, mà ở cách ông sống. Một cuộc đời cống hiến. Một cuộc đời không ngừng truyền cảm hứng. Một cuộc đời chứng minh rằng, người chiến sĩ cách mạng không chỉ chiến đấu trong thời chiến, mà còn tiếp tục góp sức dựng xây đất nước trong thời bình bằng tri thức, bằng đạo đức và bằng chính tấm gương của mình.

Lời kết

     "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là câu chuyện về những năm tháng chiến tranh, mà còn là câu chuyện về những con người đã mang ngọn lửa ấy đi suốt cuộc đời. Ông Trịnh Văn Chuyền là một trong những người như thế. Từ người chiến sĩ trên mặt trận cách mạng đến người thầy trên bục giảng, từ tuổi trẻ đầy gian khó đến những năm tháng miệt mài đào tạo cán bộ, ông đã sống một cuộc đời bình dị nhưng đầy ý nghĩa. Những tấm huân chương rồi sẽ phủ màu thời gian, những trang giấy sẽ dần cũ đi, nhưng những giá trị mà ông để lại – lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và trách nhiệm với thế hệ mai sau – sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng con đường của những người đi sau. Đó cũng chính là ý nghĩa đẹp nhất của "thời hoa lửa": ngọn lửa của lý tưởng, của sự hy sinh và của khát vọng xây dựng một đất nước Việt Nam hòa bình, giàu mạnh và phát triển.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn