Khác

Có những người lính sau chiến tranh vẫn ngày đêm đi tìm đồng đội...

Có những người lính sau chiến tranh vẫn ngày đêm đi tìm đồng đội...

Quảng Ninh06/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cái nắng bỏng rát của Campuchia, khi mặt đất nóng đến mức hơi nóng hắt ngược lên mặt, có những người lính Việt Nam vẫn lặng lẽ quỳ xuống, dùng từng nhát cuốc, từng chiếc bay nhỏ cẩn thận bóc từng lớp đất.

Họ không tìm vàng bạc.Họ không tìm cổ vật.Họ đi tìm những người anh hùng đã nằm lại hơn nửa thế kỷ trước.Đó là những cán bộ, chiến sĩ của Đội K90 ,Đội K91 và k92 , những đơn vị quy tập hài cốt liệt sĩ thuộc Quân khu 9, đang ngày đêm thực hiện một nhiệm vụ thiêng liêng: đưa các liệt sĩ từ chiến trường xưa trở về với đất mẹ.Ít ai biết rằng, công việc ấy gian nan hơn rất nhiều so với những gì chúng ta nhìn thấy.Mùa khô ở Campuchia có những ngày nhiệt độ ngoài trời lên tới gần 40 độ C. Nắng như đổ lửa. Mặt đất khô cứng như đá sau hàng chục năm bị nén chặt. Có những vị trí phải đào sâu nhiều mét mới tiếp cận được khu vực nghi có hài cốt.Đến mùa mưa, mọi thứ lại trở nên khắc nghiệt theo một cách khác.Những cơn mưa rừng kéo dài khiến đường sá lầy lội, xe không thể di chuyển. Nhiều khu vực ngập nước, sạt lở, việc tìm kiếm phải thực hiện trong điều kiện bùn đất ngập đến đầu gối. Muỗi, vắt, côn trùng, rắn độc và nguy cơ bệnh tật luôn hiện hữu.Nhưng điều khó khăn nhất không phải là nắng nóng hay mưa gió.Điều khó khăn nhất là thời gian.Gần 50 năm đã trôi qua.Những nhân chứng từng biết nơi chôn cất đồng đội nay đã già yếu, nhiều người đã mất. Địa hình thay đổi, rừng mọc lên rồi bị chặt bỏ, ruộng nương được khai phá, dấu vết chiến tranh dần bị xóa nhòa.Mỗi ngày trôi qua là thêm một ngày những thông tin quý giá có nguy cơ biến mất mãi mãi.Vì thế, các cán bộ, chiến sĩ K90, K91, k92 luôn phải chạy đua với thời gian.Họ đi khắp các tỉnh của Campuchia, gõ cửa từng ngôi nhà, gặp từng nhân chứng, dò từng nguồn tin nhỏ nhất. Có khi phải đào hàng tuần lễ mà không tìm thấy gì. Nhưng cũng có lúc, giữa một khu rừng xa xôi, một chiếc tăng võng mục nát, một chiếc cúc áo hay vài mẩu xương còn sót lại lại khiến tất cả lặng người.Bởi họ hiểu rằng:Đó không chỉ là một hài cốt.Đó là một người con của Tổ quốc.Là người cha chưa kịp trở về với gia đình.Là người chồng chưa kịp gặp lại vợ.Là người thanh niên đã gửi lại tuổi xuân của mình nơi chiến trường để đất nước có ngày hòa bình.Trong khi nhiều người đang ngủ yên bên gia đình, vẫn có những người lính âm thầm giữa rừng sâu, dưới nắng cháy hay trong những cơn mưa xối xả, tiếp tục hành trình tìm kiếm đồng đội.Không tiếng súng.Không hào quang.Không những bản tin rầm rộ.Chỉ có sự kiên trì, lòng biết ơn và trách nhiệm với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.Mỗi hài cốt được tìm thấy là thêm một gia đình được thắp nén nhang đoàn tụ.Mỗi liệt sĩ được đưa về là thêm một lời hứa của dân tộc được thực hiện.Xin được cúi đầu tri ân các anh hùng liệt sĩ.Và xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới những người lính Đội K90, Đội K91, Đội k92 và tất cả những đội quy tập hài cốt liệt sĩ trên cả nước.Những người đang lặng lẽ viết tiếp nghĩa tình đồng đội bằng chính mồ hôi, nước mắt và những bước chân không mệt mỏi trên hành trình đưa các anh trở về đất mẹ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn