CÓ NHỮNG NGƯỜI MẸ CHỈ CẦN NHẮC TÊN
Có những người mẹ không cần được kể thành câu chuyện dài.
Chỉ cần nhắc tên là đủ để người ta hiểu rằng phía sau đó là một đời sống đã đi qua nhiều mất mát.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Châm sinh năm 1922, là một người mẹ như vậy.
Cuộc đời Mẹ đi qua những năm tháng mà đất nước chưa có được sự bình yên trọn vẹn. Trong những năm tháng ấy, điều quen thuộc nhất không phải là sự đủ đầy, mà là sự chờ đợi.
Chờ một tin.
Chờ một người trở về.
Chờ một ngày mai tốt hơn.
Mẹ không đứng ở nơi dễ thấy trong lịch sử.
Mẹ đứng ở phía sau.
Nơi những hy sinh không được nhắc nhiều, nhưng lại giữ cho mọi thứ phía trước có thể tiếp tục vận hành.
Có những điều không cần diễn tả quá nhiều.
Chỉ cần hiểu rằng, nếu không có những người mẹ như thế, sẽ không có những điều bình thường mà hôm nay chúng ta đang có.
Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng là một cách để đất nước cúi đầu trước những cuộc đời đã đi trọn phần thiệt thòi về mình để phần bình yên thuộc về người khác.
Ngày nay, Lê Thiện đã đổi thay.
Nhưng nếu lắng nghe kỹ trong những điều rất quen thuộc của làng quê – tiếng gió, con đường, mái nhà – vẫn có thể cảm nhận được một lớp ký ức cũ chưa từng biến mất.
Với thế hệ hôm nay, tri ân không phải là nói nhiều.
Mà là sống đàng hoàng hơn, có trách nhiệm hơn, và biết trân trọng những điều tưởng chừng rất bình thường.
Xin thành kính tri ân Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Châm.
Có những người mẹ chỉ cần nhắc tên là đủ.
Vì chính cuộc đời họ đã nói thay tất cả rồi.



