Cô thanh niên xung phong
Năm ấy, chiến tranh còn khốc liệt. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng lúc nào cũng phủ đầy bụi đỏ vì những đoàn xe ra trận. Trong làng có một cô gái tên Lan, mới mười bảy tuổi, nhưng đã tham gia đội thanh niên xung phong.
Năm ấy, chiến tranh còn khốc liệt. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng lúc nào cũng phủ đầy bụi đỏ vì những đoàn xe ra trận. Trong làng có một cô gái tên Lan, mới mười bảy tuổi, nhưng đã tham gia đội thanh niên xung phong.
Mỗi ngày, khi tiếng máy bay gầm trên bầu trời, mọi người vội chạy xuống hầm trú ẩn. Riêng Lan và các bạn lại lao ra đường, san lấp hố bom, mở lại con đường để xe chở lương thực và thuốc men kịp đi qua. Bàn tay cô nhiều lần rớm máu vì cuốc đá, nhưng Lan chỉ cười:
“Đường thông thì tiền tuyến mới vững.”
Một buổi chiều, sau trận bom dữ dội, con đường bị phá nát. Lan cùng đồng đội làm việc suốt đêm dưới ánh đèn pin yếu ớt. Khi đoàn xe bộ đội chạy qua an toàn, một anh lính trẻ dừng lại, đưa cho cô một bông hoa dại nhặt bên vệ đường và nói:
“Cảm ơn các chị. Nhờ các chị mà chúng tôi kịp ra mặt trận.”
Lan cầm bông hoa, lặng im nhìn theo đoàn xe khuất dần trong màn đêm. Giữa khói bom và gian khổ, bông hoa nhỏ bé ấy như nhắc cô rằng: trong thời hoa lửa, lòng dũng cảm và tình yêu đất nước vẫn nở rực rỡ như những bông hoa trên tuyến đường ra trận.
Sáng hôm sau, Lan lại khoác cuốc lên vai, tiếp tục công việc quen thuộc — giữ cho con đường luôn mở, để niềm hy vọng của đất nước đi qua.



