Cô thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn
Cô thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn
Câu chuyện này được kể lại bởi bà Lê Thị Hương, sinh ngày 3 tháng 9 năm 1953, quê tại thôn 1, xã Thiệu Trung, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1972, khi vừa tròn mười chín tuổi, bà tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong để phục vụ chiến trường.
Nhiều năm sau khi đất nước hòa bình, trong một buổi nói chuyện truyền thống với đoàn viên thanh niên của xã Thiệu Trung, bà Hương đã kể lại những năm tháng tuổi trẻ của mình trên tuyến đường Trường Sơn. Đó là quãng thời gian mà bà nói rằng dù gian khổ nhưng cũng rất đáng tự hào.
Trước khi tham gia thanh niên xung phong, bà Hương là một cô gái trong làng làm ruộng cùng gia đình. Nhà bà ở gần cánh đồng ven sông Chu. Tuổi thơ của bà gắn liền với những buổi sáng ra đồng cùng mẹ, những buổi chiều chăn trâu trên bãi cỏ và những con đường làng rợp bóng tre.
Quê hương Thiệu Trung khi ấy không chỉ là vùng quê nông nghiệp mà còn nổi tiếng với nghề đúc đồng truyền thống. Trong làng thường xuyên vang lên tiếng búa gõ vào khuôn đồng từ các xưởng đúc.
Bà Hương kể rằng mỗi lần đi ngang qua những xưởng đúc trong làng, bà luôn thấy những ngọn lửa đỏ rực và những người thợ đang làm việc rất chăm chỉ. Đối với bà, những âm thanh ấy chính là nhịp sống của quê hương.
Nhưng rồi chiến tranh ngày càng ác liệt. Nhiều thanh niên trong xã lần lượt lên đường nhập ngũ.
Năm 1972, bà Hương nghe tin địa phương tuyển thanh niên tham gia lực lượng Thanh niên xung phong phục vụ chiến trường.
Bà đã đăng ký ngay.
Ngày bà nói với gia đình về quyết định của mình, mẹ bà ban đầu rất lo lắng.
Nhưng sau đó bà chỉ nhẹ nhàng nói:
“Con đi giúp bộ đội cũng là giúp đất nước.”
Những lời nói giản dị ấy khiến bà Hương càng quyết tâm hơn.
Sau khi được huấn luyện một thời gian ngắn, bà cùng nhiều thanh niên khác được điều vào làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Nhiệm vụ của lực lượng thanh niên xung phong là sửa đường, san lấp hố bom và đảm bảo tuyến đường vận chuyển luôn thông suốt.
Công việc ấy vô cùng vất vả.
Máy bay địch thường xuyên ném bom phá hoại các con đường vận chuyển. Sau mỗi trận bom, thanh niên xung phong phải nhanh chóng ra hiện trường để san lấp hố bom và sửa đường.
Bà Hương kể rằng nhiều khi công việc phải làm ngay trong đêm.
Trong đội của bà có nhiều cô gái trẻ đến từ nhiều vùng quê khác nhau.
Một người bạn thân của bà tên là Nguyễn Thị Lan, sinh năm 1954, quê ở Thanh Hóa.
Hai người nhanh chóng trở nên thân thiết.
Những buổi tối sau khi hoàn thành công việc, họ thường ngồi nói chuyện với nhau.
Lan hỏi:
“Quê Hương ở đâu?”
Bà Hương trả lời:
“Mình ở Thiệu Trung, Thanh Hóa.”
Lan cười:
“À, nơi nổi tiếng với nghề đúc đồng phải không?”
Bà Hương gật đầu.
“Ừ, trong làng mình lúc nào cũng nghe tiếng búa.”
Một đêm nọ, sau một trận bom lớn, con đường mà đội của bà phụ trách bị phá hỏng nặng.
Những hố bom lớn xuất hiện giữa đường.
Nếu không sửa kịp thì những đoàn xe vận tải phía sau sẽ không thể đi qua.
Ngay trong đêm, cả đội thanh niên xung phong được lệnh ra hiện trường.
Trời hôm đó rất tối.
Chỉ có ánh đèn pin và ánh trăng mờ sau những đám mây.
Mọi người nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Người xúc đất, người chặt cây, người san đường.
Bà Hương nhớ rằng lúc đó ai cũng rất mệt nhưng không ai dừng tay.
Bởi vì mọi người đều hiểu rằng phía sau họ là những đoàn xe đang chờ để tiếp tục hành trình ra mặt trận.
Sau nhiều giờ làm việc, đoạn đường cuối cùng cũng được sửa xong.
Khoảng gần sáng, những chiếc xe đầu tiên bắt đầu đi qua.
Ánh đèn pha của xe chiếu sáng cả một đoạn rừng.
Nhìn những đoàn xe nối nhau đi qua, bà Hương cảm thấy rất vui.
Bà nói với Lan:
“Thế là con đường lại thông rồi.”
Lan cười:
“Ừ, mai lại có xe ra mặt trận.”
Những khoảnh khắc như vậy khiến những cô gái trẻ quên đi mệt mỏi.
Sau nhiều năm chiến tranh, đất nước cuối cùng cũng hòa bình.
Bà Hương trở về quê hương Thiệu Trung.
Ngày trở lại làng, bà đi ngang qua những xưởng đúc đồng trong làng.
Tiếng búa vẫn vang lên như ngày nào.
Bà đứng rất lâu trước một xưởng đúc.
Nhìn những người thợ đang làm việc bên lò lửa, bà nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ của mình trên tuyến đường Trường Sơn.
Trong buổi nói chuyện với đoàn viên thanh niên của xã, bà Hương đã nói:
“Ngày ấy chúng tôi còn rất trẻ. Chúng tôi chỉ nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó để giúp đất nước.”
Bà nhìn các đoàn viên rồi nói tiếp:
“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình. Nhưng hãy luôn nhớ rằng hòa bình ấy được xây dựng từ sự hy sinh và cố gắng của rất nhiều thế hệ đi trước.”
Cả hội trường im lặng.
Bởi vì mọi người đều hiểu rằng phía sau những câu chuyện giản dị ấy là cả một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ nhưng rất đáng tự hào.



